Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 299: Chương 299: Nhà khoa học

Ngày cập nhật : 2024-11-12 23:53:06
Chương 299: Nhà khoa học

Lúc này, Tesla mang theo một bộ ria mép quen thuộc, tóc rẽ mái hai bên, đối diện với nữ quân y Đại Việt với nụ cười ngây ngô.

Trong thời gian ngắn tiếp xúc với co người đất Việt, ông đã bị hấp dẫn bởi sự thân thiện, mến khách của con người nơi đây, thậm chí muốn đem Đại Việt làm quê hương thứ hai.

- Nghe bảo anh còn độc thân, có muốn làm rể Đại Việt không?

Cô quân y đưa một tờ báo cáo sức khỏe, thuận miệng trêu đùa một câu.

Vốn dĩ đây chỉ là kiểu nói tạo không khí vui vẻ.

Nhưng bản thân Tesla lại nghiêm túc suy nghĩ, trả lời:

- Đây là vấn đề cần suy xét kỹ lưỡng, việc kết hôn với bất kỳ ai, bất kỳ nơi nào đều không phải là chuyện dễ dàng, tuổi tác, thu nhập, trình độ …

Nụ cười trên mặt nữ quân y cứng đờ lại, cô quên mất anh chàng Tesla này nổi tiếng “thật thà” đành phải gượng cười:

- Anh không cần phải nói kỹ càng với tôi vậy đâu.

- Nhưng cô hỏi tôi mà?

- … (đúng quá, không cãi được)

Cuối cùng, Tesla thoải mái đi ra ngoài với tư thế của kẻ chiến thắng còn nữ quân y nuốt nước mắt, ôm đầu hối hận vì lỡ mồm hỏi thừa một câu nên phải nghe lải nhải suốt nửa tiếng.

Trên thực tế, mọi người thường hiểu nhầm theo kiểu những nhà khoa học EQ thấp hoặc kiêu ngạo nhưng thực ra không hoàn toàn như vậy.

Nhà khoa học nhiều lúc hài hước, vui tính, dễ gần nữa là đằng khác, chỉ có điều nhận thức đối với cùng một vấn đề không giống người thường lắm thôi.

Ánh nắng chiếu lên mái tóc và khuôn mặt điển trai của Tesla, vóc dáng cao gầy, nhìn từ mặt bên khá là ngầu, nếu đưa tới hiện đại có thể khiến rất nhiều em gái phải trụng trứng.

“Chỉ cần không mở miệng thì vẫn có thể xem là điển trai.”

Một nữ cảnh vệ chờ sẵn ở cửa thầm nghĩ như vậy khi đón Tesla lên xe.



Với vai trò quan trọng của Tesla cùng đặc thù chưa biết ngôn ngữ, văn hóa Việt nên ông được phân phối hai người cảnh vệ hỗ trợ, một nam một nữ theo sát bảo vệ.

Đây là chính sách ưu đãi nhằm vào những nhà khoa học, bất kể quốc gia, bất kể chủng tộc để thu hút nhân tài quốc tế cho đất nước.

Không chỉ riêng Tesla, những nhà khoa học quan trọng như Hồ Thanh Trừng, Trần Đại Nghĩa, Tạ Quang Bửu cũng được bảo vệ, thậm chí nghiêm ngặt hơn.

- Giáo sư Tesla, sau đây chúng ta sẽ tới viện nghiên cứu khoa học quân sự và gặp phó giám đốc Trần Đại Nghĩa.

- Ngài có chỗ nào cần ghé đến trước khi tới đó không?

Cảnh vệ Nam ngồi ở vị trí ghế lái cẩn thận dò hỏi trước.

Trong quá khứ, không thiếu trường hợp các nhà khoa học mặc quần đùi, mang dép lê, tới viện nghiên cứu rồi mới sực nhớ quên abc, xyz ở nhà vì quá tập trung suy nghĩ.

Chính sự tập trung cao độ giúp họ đạt được nhiều thành tựu người thường khó chạm tới ở một lĩnh vực nào đó nhưng bù lại cũng c·ướp đi khả năng quan sát sinh hoạt xung quanh, khiến họ đôi lúc lơ đễnh, không chú ý việc nhỏ nhặt.

Tesla ngẫm nghĩ một chút, sau đó lắc đầu:

- Không có!

Nhận được đáp án, cảnh vệ bắt đầu lái xe tới viện nghiên cứu.

Trải qua nhiều năm phát triển, Đại Việt trở thành một trong những trung tâm giáo dục, khoa học hàng đầu thế giới nên những chuyên gia nước ngoài không hề hiếm thấy tại đây.

Người Pháp, người Đức, người Nhật… tới nghiên cứu và du học tại Đại Việt rất nhiều.

Không ai cảm thấy lạ lẫm khi có một khuôn mặt phương tây như Tesla xuất hiện tại khu vực nghiên cứu, họ chỉ tò mò ông giỏi đến mức nào để được q·uân đ·ội theo bảo vệ.

Tuy rằng Đại Việt có chính sách bảo vệ nhà khoa học nhưng chỉ giới hạn trong những nhân tài quan trọng thôi, không phải ai cũng được cảnh vệ đi kèm.

Ba người cùng nhau đi tới một căn phòng nhỏ nằm hẻo lánh nằm ẩn sâu trong góc, tọa lạc giữa những tán cây.

Trước cửa căn phòng có gắn tấm biển: “Khu vực riêng tư, không phận sự miễn vào” và cảnh vệ đứng gác, chứng tỏ bên trong chứa những thứ rất quan trọng.

Cảnh vệ sau khi kiểm tra một cách kỹ lưỡng mới đi vào phòng thông báo:



- Giáo sư Nghĩa, có vị giáo sư tên Tesla nói cần gặp anh.

- À, cứ để anh ấy vào đi!

Câu trả lời tưởng chừng có vẻ bình thường lại khiến anh lính cảnh vệ nhìn lại căn phòng với sự im lặng đến tột cùng.

Lúc này, Trần Đại Nghĩa với mái tóc tổ chim ba ngày chưa tắm, trên bàn bày la liệt các chi tiết v·ũ k·hí, tay cầm điếu thuốc phì phèo ngẩn ngơ suy nghĩ về điều gì đó xa xăm, khó đoán.

Mặc dù những món đồ vứt bừa bãi nơi đây là thứ mà đế quốc Anh, Pháp thèm nhỏ dãi, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để chạm tới nhưng hiển nhiên đối với người thường thì nó trông có vẻ không xịn xò cho lắm.

Tới mức mà cảnh vệ phải nhắc lại lần nữa:

- Giáo sư, có khách nước ngoài tới!

Ý nghĩ của cảnh vệ là nhắc khéo rằng đây là khách nước ngoài, cần sắp xếp gọn gàng tươm tất để giữ thể diện.

Nhưng hiển nhiên, trong thế giới tràn đầy thuốc súng, đạn pháo, vật lý, lượng tử của Trần Đại Nghĩa thì đây là hành động rất khó hiểu.

- Thì cho họ vào!

- Đã có thông báo trước rồi, Tesla là nhà khoa học trong lĩnh vực điện từ.

Giáo sư Nghĩa quay đầu lại với đôi mắt khó hiểu, muốn thì cho vào thôi, tại sao phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần.

Bởi vì trong thế giới của nhà khoa học, một là một, hai hai là, sẽ không vòng vòng uốn éo, bẻ cong công thức như con buôn.

- Được rồi, để tôi giải thích cho!

Trong giây phút bối rối, một nữ quân y tên Khánh là vợ của giáo sư Nghĩa xua tay, tiến lại gần ông và nở một nụ cười hiền hậu:

- Ý của cậu ấy là ông hãy tắm rửa, gọn gàng một chút để thể hiện sự tôn trọng với chuyên gia quốc tế.



Nói xong, cô ấy quay sang giải thích với cảnh vệ:

- Cậu thông cảm, ông ấy hơi “thật thà” quá.

Nhưng giáo sư Nghĩa lại không nhận thấy vấn đề ở chỗ mình:

- Vậy tại sao anh ta không nói thẳng?

- Anh ấy sợ anh cảm thấy ngại.

- Có gì đâu phải ngại, làm việc xấu xa mới phải ngại chứ?

- …

Cuối cùng, Tesla được gặp giáo sư Trần Đại Nghĩa mười phút sau đó, vẫn trong căn phòng có nòng súng và thuốc nổ bừa bãi trên bàn, nhưng cả Tesla lẫn Trần Đại Nghĩa không thấy có bất kỳ vấn đề gì.

Chỉ thông qua ánh mắt đầu tiên, Tesla đã biết Trần Đại Nghĩa là đồng loại với mình, ông nhiệt tình giới hiệu:

- Ông biết không, ngoài vũ trụ kia có vô số nguồn năng lượng khổng lồ lãng phí từng giây, chúng ta có thể thông qua nó để chế tạo máy phát điện vĩnh cửu.

- Vậy việc chúng ta cần làm là phải tìm cách bắt được nguồn năng lượng vô cùng vô tận ấy.

- Trái Đất, mặt trời… cũng có từ trường khổng lồ, minh chứng là nam châm luôn chỉ về một hướng nhất định.

- Tôi tin rằng bằng việc thay đổi từ trường, chúng ta có thể điều khiển thời tiết theo ý muốn.

- Một khi làm được như vậy, nông nghiệp, chăn nuôi và vô số ngành kinh tế khác đều có thể được khai thác tôi ưu và tránh được những thời tiết cực đoan như l·ũ l·ụt, gió bão.

-…

Hai người ban đầu nói chuyện chỉ đơn giản từ chiếc máy phát điện vĩnh cửu, sau đó hăng say tới mức nhảy ra ngoài giới hạn, làm thần mưa, thần gió, điều khiển thời tiết, tư tưởng viễn vông tới nỗi mà ngay cả người thời hiện đại một trăm năm sau vẫn cảm giác như đang nghe tiểu thuyết viễn tưởng.

Nhưng điều khó tin hơn nữa là những lý thuyết nghe tưởng chừng viễn vông này nếu nghiên cứu kỹ lại hoàn toàn phù hợp với khoa học, có cơ sở rõ ràng.

Giống như người thời này nếu nghe nói có một quả bom nhỏ thổi bay cả thành phố cũng chỉ cười khinh bỉ: “thằng điên” nhưng sau khi Nhật Bản lấy thân thử nghiệm thì không ai nghi ngờ nữa.

Đây chính là sức mạnh của những nhà khoa học chân chính, có thể biến những điều xa vời, viễn vông nhất thành thực tế.

Có thể tưởng tượng đến một ngày kia, khi Đại Việt sở hữu vô số những v·ũ k·hí siêu cấp như t·ên l·ửa h·ạt n·hân, cổng dịch chuyển không gian, pháo điện từ, súng lazer, Weather Control… thì mọi kẻ địch chỉ có thể ngước nhìn, thán phục.

Tất nhiên, đó là tương lai xa xôi, hiện tại Đại Việt vẫn phải ưu tiên cho những vấn đề trước mắt, ví dụ như Nghĩa Hòa Đoàn.

Bình Luận

0 Thảo luận