Cài đặt tùy chỉnh
Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
Chương 297: Chương 297: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (5)
Ngày cập nhật : 2024-11-12 01:08:08Chương 297: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (5)
“Cách mạng Đại Hạ” một sự kiện lớn nổ ra thu hút ánh mắt của chính trị gia trên toàn thế giới, hoàn toàn che lấp các số tin nhỏ rải rác liên quan đến sự biến mất của Tesla.
Đại Ngọc Nhi đang hí hửng vì bỏ số tiền lớn mua một đống khinh khí cầu từ Đại Việt về liền bị sốc bởi cuộc b·iểu t·ình khổng lồ trước cửa tử cấm thành.
Người dân Mãn thanh không biết bị nhồi nhét cái gì vào đầu mà cầm cờ Mỹ, cờ Anh đứng b·iểu t·ình đòi triều đình đầu hàng, thần phục phương tây và chống lại Đại Việt siêu cường.
- Phong kiến độc tài, đất nước trì trệ.
- Theo Anh theo Mỹ, giàu có sung sướng.
- Phản đối Đại Việt độc tài.
- Chống Đại Việt, bài Đại Việt.
Những người b·iểu t·ình phần lớn là giới trẻ mới lớn được theo học tại các trường phương tây, nhồi nhét vào đầu suy nghĩ đơn giản chỉ cần đầu hàng tây dương thì sẽ được giàu có.
Họ cắt bím tóc, cầm băng rôn, đều nhịp hô vang theo hàng chục người đứng đầu, vốn được đào tạo theo giáo trình của người phương tây với kỹ năng kích động b·ạo l·oạn.
Ở phía sau, người tây dương cầm ống nhòm quan sát, đồng thời mang theo bánh mì đi phát cho từng người b·iểu t·ình để ủng hộ, lấy danh nghĩa viện trợ nhân đạo để bá·m s·át chỉ thị chiến dịch cách mạng màu.
Bọn họ đang quan sát thử xem thái độ Mãn Thanh như thế nào, nếu rụt rè yếu đuối sẽ tiến tới b·ạo l·oạn lật đổ, xây dựng chính phủ thân phương tây.
Còn trường hợp Mãn Thanh đàn áp thì họ sẽ buộc tội độc tài, vi phạm nhân quyền để tuyên truyền, bơm v·ũ k·hí cho phiến quân lật đổ.
Bất kể đường nào thì Mãn thanh đều khó xử lý và đế quốc tư bản đều được lợi, đây là chiêu thường thấy của người tây dương, luôn giữ mức từ hòa đến lãi.
Và quả thật triều đình Mãn Thanh đang tranh cãi ì xèo chí chóe không biết xử lý thế nào cho phải.
- Một đám phản tặc, mau điều quân lính đi trấn áp!
- Không được, họ cũng chỉ là những người yêu nước bị lừa gạt, cần phải trấn an ôn hòa, không thể leo thang.
- Lừa gạt, theo tao thấy là bị tiền làm mờ mắt, biết bao nhiêu đứa ngậm tiền để theo tây.
- Biết vậy nhưng cũng không thiếu người bị lừa gạt, dụ dỗ.
Trong đại diện, quan viên Mãn Thanh chia làm hai phe chửi đổng không khác gì mấy bà bán cá ngoài chợ, tranh cãi ì xèo.
Phe bảo thủ cho rằng cần phải trấn áp trước những kẻ phản loạn bị ngoại bang tẩy não rồi có gì tính sau.
Phe cải cách thì cho rằng chủ trương ôn hòa, khuyên nhủ là chủ nhằm đảm bảo ổn định đất nước.
Ai cũng có lý của mình, khiến cho Đại Ngọc Nhi do dự không quyết, quần thần tranh cãi.
Đây mới là hiện tượng phổ biến thường thấy.
Ở thời này, triều đình Mãn Thanh chưa biết cách mạng màu là gì, họ không thể hiểu được cơ chế vận hành của một hệ thống đủ sức tiêu diệt cường quốc mà không tốn một viên đạn.
Bản thân Mãn Thanh vừa sợ tây dương, vừa sợ Đại Việt, âm thầm còn muốn khôi phục vinh quang ngày xưa, tư tưởng cực kỳ phức tạp chứ không đơn giản chỉ hai màu trắng và đen.
Nhưng rõ ràng các loạt b·iểu t·ình “cách mạng Đại Hạ” xách theo cờ Anh, cờ Pháp kia mục đích chính không phải vì cách mạng mà chỉ vì muốn làm quân cờ cho phương tây chứ không phải để dân giàu nước mạnh.
Ngay lúc hai bên tranh cãi với nhau, một quan viên chạy vội vào báo:
- Bẩm các vị đại nhân!
- Đại diện phong trào b·iểu t·ình đưa ra yêu sách gồm chín điều như sau:
- Một, Sa thải toàn bộ hệ thống quan viên, đốt sách, chôn nho, hủy bỏ hết thảy văn hiến, nhập khẩu sách vở, văn hóa phương tây, bỏ tiền cho người tây dương lãnh đạo giáo dục Mãn Thanh.
- Hai, Bãi bỏ thuế khóa với tây dương, giao tất cả cảng biển quan trọng cho người tây dương nắm giữ, thực hiện chính sách thù địch c·ấm v·ận với Nhật Bản và Đại Việt.
- Ba, báo chí tây dương được phép tự do in ấn ở Đại Thanh, có quyền tự do chỉ trích kể cả hoàng đế nhưng cấm không được cho phép sách báo tuyên truyền chống tài phiệt tây dương, đặc biệt tộc người cáo.
- Bốn, giải giáp q·uân đ·ội Mãn Thanh, triều đình phải bỏ tiền mời người tây dương về đóng quân ở lãnh thổ Đại Thanh, tất cả binh lính, sĩ quan phải học theo tây dương hoặc du học tây dương, chỉ huy q·uân đ·ội bắt buộc phải là người tây dương.
- Năm, triều đình phải hủy bỏ quân chủ chuyên chế, tổ chức bầu cử do người tây dương kiểm soát, lãnh đạo mới lên phải được người phương tây cho phép và thần phục tây dương, nếu không coi như bầu cử vô hiệu, tổ chức bầu cử lại cho đến khi nào có chính phủ thân phương tây thì thôi.
- Sáu, Triều đình phải công khai phê phán hành vi độc tài của Đại Việt, chấp thuận cho liên quân tám nước tây dương đưa quân vào can thiệp nội bộ Châu Á, người tây dương được xếp hạng công dân đặc biệt, triều đình Mãn Thanh không có quyền truy cứu trách nhiệm bất kể phạm tội gì.
- Bảy, tuyên chiến với Đại Việt, sẵn sàng chiến đấu cho tới người Mãn thanh cuối cùng vì lợi ích của tây dương.
- Tám, bán toàn độ đất đai, ruộng tốt, mỏ tài nguyên cho người tây dương với giá rẻ, hủy bỏ ngân hàng, giao quyền in tiền cho cục dự trữ liên hiệp do phương tây cầm đầu.
- Chín, cắt nhường lãnh thổ cho tây dương làm tô giới.
Mỗi một điều khoản được đọc ra, toàn bộ triều đình Mãn Thanh đều tái xanh thêm một phần, không khác gì bãi cỏ chăn bò mới được bón phân.
Đại Ngọc Nhi nghẹn đỏ mặt đập bàn:
- Lũ điêu dân này!
- Bộ chúng nó bị điên à?
- Có biết Đại Việt là ai không mà đòi chiến đấu tới người Mãn Thanh cuối cùng?
Các yêu sách do lãnh đạo phe b·iểu t·ình đưa ra gói gọn trong một câu: “Làm chó cho tây dương, liều c·hết cắn Đại Việt.”
Đối với tư tưởng làm chó cho tây dương, triều đình Mãn Thanh không mấy lạ vì vốn tư tưởng này đã xâm nhập từ lâu.
Nhưng việc tuyên chiến và đòi chiến đấu đánh Đại Việt tới người Mãn Thanh cuối cùng không khác gì lũ điên, vượt qua giới hạn cuối cùng của bất kỳ người bình thường nào.
Phải biết, ngay cả Anh Pháp cũng không dám đụng tới một cọng lông tơ của Đại Việt, một con mèo bệnh dở dở ương ương như Mãn Thanh lấy đâu ra dũng khí khiêu khích ông lớn?
- Mau, mau cho người ra dẹp lũ điên này.
- Mẹ nó, không biết mấy trăm xe tăng Đại Việt đang chờ lý do để vượt biên sao?
Các vị đại thần dù theo phái cải cách cũng phải cứng họng với độ điên cuồng của đám điên rồ bị phương tây tẩy não này.
Có thể tưởng tượng ra cảnh sau khi tuyên chiến thì xe tăng Đại Việt san bằng Tử Cấm Thành và đám tây dương lại huýt sáo, ôm con bỏ chợ thoái mái như bao nhiêu lần khác.
Chỉ có mấy thằng ngu mới tin bánh vẽ phương tây chứ đám cáo già Mãn Thanh không ngu như thế.
Có thể triều đình Mãn Thanh lạc hậu về khoa học kĩ thuật nhưng nói về tâm kế thì mấy chú tây dương còn non và xanh lắm.
Quan viên phe cải cách đành phải cúi đầu thở dài để mặc binh lính tập kết và tiến hành bao vây đám đông b·iểu t·ình bên ngoài tử cấm thành.
Dù sao thì những yêu sách này vừa nhìn là biết chỉ kẻ điên mới có thể ủng hộ.
Nhưng họ không đoán được trò bẩn bựa đổi trắng thay đen của người tây dương không chỉ dừng lại ở đây.
Chín điều khoản bán nước do đám tay sai me tây đưa ra khi được truyền vào tai dân chúng lại thành những yêu sách bình thường chung chung đại khái là học tập tây dương, hiện đại hóa q·uân đ·ội…
Những người dân Mãn Thanh mù chữ vốn cũng chẳng hiểu nhiều chính sự và trở nên ngớ người khi nhìn thấy binh lính Mãn Thanh cầm v·ũ k·hí bao vây mà không kịp trốn chạy.
“Cách mạng Đại Hạ” một sự kiện lớn nổ ra thu hút ánh mắt của chính trị gia trên toàn thế giới, hoàn toàn che lấp các số tin nhỏ rải rác liên quan đến sự biến mất của Tesla.
Đại Ngọc Nhi đang hí hửng vì bỏ số tiền lớn mua một đống khinh khí cầu từ Đại Việt về liền bị sốc bởi cuộc b·iểu t·ình khổng lồ trước cửa tử cấm thành.
Người dân Mãn thanh không biết bị nhồi nhét cái gì vào đầu mà cầm cờ Mỹ, cờ Anh đứng b·iểu t·ình đòi triều đình đầu hàng, thần phục phương tây và chống lại Đại Việt siêu cường.
- Phong kiến độc tài, đất nước trì trệ.
- Theo Anh theo Mỹ, giàu có sung sướng.
- Phản đối Đại Việt độc tài.
- Chống Đại Việt, bài Đại Việt.
Những người b·iểu t·ình phần lớn là giới trẻ mới lớn được theo học tại các trường phương tây, nhồi nhét vào đầu suy nghĩ đơn giản chỉ cần đầu hàng tây dương thì sẽ được giàu có.
Họ cắt bím tóc, cầm băng rôn, đều nhịp hô vang theo hàng chục người đứng đầu, vốn được đào tạo theo giáo trình của người phương tây với kỹ năng kích động b·ạo l·oạn.
Ở phía sau, người tây dương cầm ống nhòm quan sát, đồng thời mang theo bánh mì đi phát cho từng người b·iểu t·ình để ủng hộ, lấy danh nghĩa viện trợ nhân đạo để bá·m s·át chỉ thị chiến dịch cách mạng màu.
Bọn họ đang quan sát thử xem thái độ Mãn Thanh như thế nào, nếu rụt rè yếu đuối sẽ tiến tới b·ạo l·oạn lật đổ, xây dựng chính phủ thân phương tây.
Còn trường hợp Mãn Thanh đàn áp thì họ sẽ buộc tội độc tài, vi phạm nhân quyền để tuyên truyền, bơm v·ũ k·hí cho phiến quân lật đổ.
Bất kể đường nào thì Mãn thanh đều khó xử lý và đế quốc tư bản đều được lợi, đây là chiêu thường thấy của người tây dương, luôn giữ mức từ hòa đến lãi.
Và quả thật triều đình Mãn Thanh đang tranh cãi ì xèo chí chóe không biết xử lý thế nào cho phải.
- Một đám phản tặc, mau điều quân lính đi trấn áp!
- Không được, họ cũng chỉ là những người yêu nước bị lừa gạt, cần phải trấn an ôn hòa, không thể leo thang.
- Lừa gạt, theo tao thấy là bị tiền làm mờ mắt, biết bao nhiêu đứa ngậm tiền để theo tây.
- Biết vậy nhưng cũng không thiếu người bị lừa gạt, dụ dỗ.
Trong đại diện, quan viên Mãn Thanh chia làm hai phe chửi đổng không khác gì mấy bà bán cá ngoài chợ, tranh cãi ì xèo.
Phe bảo thủ cho rằng cần phải trấn áp trước những kẻ phản loạn bị ngoại bang tẩy não rồi có gì tính sau.
Phe cải cách thì cho rằng chủ trương ôn hòa, khuyên nhủ là chủ nhằm đảm bảo ổn định đất nước.
Ai cũng có lý của mình, khiến cho Đại Ngọc Nhi do dự không quyết, quần thần tranh cãi.
Đây mới là hiện tượng phổ biến thường thấy.
Ở thời này, triều đình Mãn Thanh chưa biết cách mạng màu là gì, họ không thể hiểu được cơ chế vận hành của một hệ thống đủ sức tiêu diệt cường quốc mà không tốn một viên đạn.
Bản thân Mãn Thanh vừa sợ tây dương, vừa sợ Đại Việt, âm thầm còn muốn khôi phục vinh quang ngày xưa, tư tưởng cực kỳ phức tạp chứ không đơn giản chỉ hai màu trắng và đen.
Nhưng rõ ràng các loạt b·iểu t·ình “cách mạng Đại Hạ” xách theo cờ Anh, cờ Pháp kia mục đích chính không phải vì cách mạng mà chỉ vì muốn làm quân cờ cho phương tây chứ không phải để dân giàu nước mạnh.
Ngay lúc hai bên tranh cãi với nhau, một quan viên chạy vội vào báo:
- Bẩm các vị đại nhân!
- Đại diện phong trào b·iểu t·ình đưa ra yêu sách gồm chín điều như sau:
- Một, Sa thải toàn bộ hệ thống quan viên, đốt sách, chôn nho, hủy bỏ hết thảy văn hiến, nhập khẩu sách vở, văn hóa phương tây, bỏ tiền cho người tây dương lãnh đạo giáo dục Mãn Thanh.
- Hai, Bãi bỏ thuế khóa với tây dương, giao tất cả cảng biển quan trọng cho người tây dương nắm giữ, thực hiện chính sách thù địch c·ấm v·ận với Nhật Bản và Đại Việt.
- Ba, báo chí tây dương được phép tự do in ấn ở Đại Thanh, có quyền tự do chỉ trích kể cả hoàng đế nhưng cấm không được cho phép sách báo tuyên truyền chống tài phiệt tây dương, đặc biệt tộc người cáo.
- Bốn, giải giáp q·uân đ·ội Mãn Thanh, triều đình phải bỏ tiền mời người tây dương về đóng quân ở lãnh thổ Đại Thanh, tất cả binh lính, sĩ quan phải học theo tây dương hoặc du học tây dương, chỉ huy q·uân đ·ội bắt buộc phải là người tây dương.
- Năm, triều đình phải hủy bỏ quân chủ chuyên chế, tổ chức bầu cử do người tây dương kiểm soát, lãnh đạo mới lên phải được người phương tây cho phép và thần phục tây dương, nếu không coi như bầu cử vô hiệu, tổ chức bầu cử lại cho đến khi nào có chính phủ thân phương tây thì thôi.
- Sáu, Triều đình phải công khai phê phán hành vi độc tài của Đại Việt, chấp thuận cho liên quân tám nước tây dương đưa quân vào can thiệp nội bộ Châu Á, người tây dương được xếp hạng công dân đặc biệt, triều đình Mãn Thanh không có quyền truy cứu trách nhiệm bất kể phạm tội gì.
- Bảy, tuyên chiến với Đại Việt, sẵn sàng chiến đấu cho tới người Mãn thanh cuối cùng vì lợi ích của tây dương.
- Tám, bán toàn độ đất đai, ruộng tốt, mỏ tài nguyên cho người tây dương với giá rẻ, hủy bỏ ngân hàng, giao quyền in tiền cho cục dự trữ liên hiệp do phương tây cầm đầu.
- Chín, cắt nhường lãnh thổ cho tây dương làm tô giới.
Mỗi một điều khoản được đọc ra, toàn bộ triều đình Mãn Thanh đều tái xanh thêm một phần, không khác gì bãi cỏ chăn bò mới được bón phân.
Đại Ngọc Nhi nghẹn đỏ mặt đập bàn:
- Lũ điêu dân này!
- Bộ chúng nó bị điên à?
- Có biết Đại Việt là ai không mà đòi chiến đấu tới người Mãn Thanh cuối cùng?
Các yêu sách do lãnh đạo phe b·iểu t·ình đưa ra gói gọn trong một câu: “Làm chó cho tây dương, liều c·hết cắn Đại Việt.”
Đối với tư tưởng làm chó cho tây dương, triều đình Mãn Thanh không mấy lạ vì vốn tư tưởng này đã xâm nhập từ lâu.
Nhưng việc tuyên chiến và đòi chiến đấu đánh Đại Việt tới người Mãn Thanh cuối cùng không khác gì lũ điên, vượt qua giới hạn cuối cùng của bất kỳ người bình thường nào.
Phải biết, ngay cả Anh Pháp cũng không dám đụng tới một cọng lông tơ của Đại Việt, một con mèo bệnh dở dở ương ương như Mãn Thanh lấy đâu ra dũng khí khiêu khích ông lớn?
- Mau, mau cho người ra dẹp lũ điên này.
- Mẹ nó, không biết mấy trăm xe tăng Đại Việt đang chờ lý do để vượt biên sao?
Các vị đại thần dù theo phái cải cách cũng phải cứng họng với độ điên cuồng của đám điên rồ bị phương tây tẩy não này.
Có thể tưởng tượng ra cảnh sau khi tuyên chiến thì xe tăng Đại Việt san bằng Tử Cấm Thành và đám tây dương lại huýt sáo, ôm con bỏ chợ thoái mái như bao nhiêu lần khác.
Chỉ có mấy thằng ngu mới tin bánh vẽ phương tây chứ đám cáo già Mãn Thanh không ngu như thế.
Có thể triều đình Mãn Thanh lạc hậu về khoa học kĩ thuật nhưng nói về tâm kế thì mấy chú tây dương còn non và xanh lắm.
Quan viên phe cải cách đành phải cúi đầu thở dài để mặc binh lính tập kết và tiến hành bao vây đám đông b·iểu t·ình bên ngoài tử cấm thành.
Dù sao thì những yêu sách này vừa nhìn là biết chỉ kẻ điên mới có thể ủng hộ.
Nhưng họ không đoán được trò bẩn bựa đổi trắng thay đen của người tây dương không chỉ dừng lại ở đây.
Chín điều khoản bán nước do đám tay sai me tây đưa ra khi được truyền vào tai dân chúng lại thành những yêu sách bình thường chung chung đại khái là học tập tây dương, hiện đại hóa q·uân đ·ội…
Những người dân Mãn Thanh mù chữ vốn cũng chẳng hiểu nhiều chính sự và trở nên ngớ người khi nhìn thấy binh lính Mãn Thanh cầm v·ũ k·hí bao vây mà không kịp trốn chạy.
Gợi Ý Cho Bạn
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận