Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Diệt Nhân

Chương 135: Chương 135: Mạnh Hơn Dự Kiến

Ngày cập nhật : 2024-11-10 20:53:09
Chương 135: Mạnh Hơn Dự Kiến

Đường Lưu Vũ xuống tay không do dự, người không hiểu nhất định sẽ cảm thấy hắn rất tàn nhẫn. Cao Cần nói thế nào cũng có ơn dạy dỗ, là người thầy dẫn đường cho hắn tiếp xúc với kiếm thuật, tên này lại…Còn người hiểu chuyện như Vương Khánh lại không nghỉ vậy. Ba đại chiêu của kiếm thuật Vệ Quốc có điểm yếu là tiêu hao lớn, cần khoảng dừng khôi phục là điều ai ai cũng biết, nhất là với người cũng sử dụng nó như hắn. Đã biết có điểm yếu đương nhiên sẽ chuẩn bị cách khắc phục. Tùy vào phong cách chiến đấu và năng lực của từng người, cách khắc phục sẽ khác nhau. Như Cao Cần từng lựa chọn đánh bay đối thủ lên trời rồi mới ra chiêu, vừa đảm bảo không p·há h·oại khu vực xung quanh, vừa cho bản thân không gian ứng phó. Còn trong trường hợp không đánh bay được? Vậy chỉ còn cách phòng thủ kéo dài hết khoảng thời gian hồi phục. Đừng thấy năng lực tạo trụ đá của Cao Cần chỉ dùng trong t·ấn c·ông và khống chế, điểm mạnh nhất của nó chính là phòng ngự. Dù sao trước nay nếu chỉ xét trong ngũ hành, thổ vẫn là là nguyên tố có lực phòng ngự mạnh nhất.

Trọng kiếm chém xuống, hàng loạt cột đá bất ngờ từ dưới sàn mọc lên. Không dừng lại ở đó, giữa không trung cũng xuất hiện hàng chục cột đá đan xen vào nhau. Vẫn là kỹ năng này nhưng thay vì vây khốn Đường Lưu Vũ thì nó được dùng như một bức tường ngăn cản công kích. Hắc Thần chém phải những cột đá này, tốc độ t·ấn c·ông liền chậm lại. Hắn không dùng nhuyễn kiếm như Ảnh Vũ, không thể dễ dàng cắt đứt chúng, thay vào đó trọng kiếm sẽ dựa vào lực lượng lớn đánh nát. Việc này khiến ưu thế tốc độ vốn có của kiếm thuật Vô Ảnh bị ảnh hưởng, dù sao nhuyễn kiếm mới là v·ũ k·hí thích hợp nhất với nó. Từng cột đá bị phá hủy, tốc độ rất nhanh nhưng vẫn thua kém Ảnh Vũ một bậc. Sau cùng khi Đường Lưu Vũ đến được trước mặt Cao Cần, vị đại tướng quân này cũng đã kịp khôi phục lại một phần, hai tay nâng cao Thần Phạt đợi sẵn.

Đường Lưu Vũ vừa phá vỡ cột đá cuối cùng, Cao Cần liền đâm thẳng Thần Phạt về phía trước. Kiếm này không có kỹ xảo đặc biệt, đơn thuần là tụ lực rồi đâm một nhát cực nhanh. Bị t·ấn c·ông bất ngờ, Đường Lưu Vũ vẫn ứng phó lợi kịp. Hắn luyện kiếm với Ảnh Vũ trên núi tuyết, thứ phải luyện nhiều nhất là ứng phó đến mức hình thành phản xạ tự nhiên với các đòn t·ấn c·ông bất ngờ như thế này. Hắc Thần đưa lên chắn ngang người, thân kiếm to vừa vặn đón đỡ toàn bộ nhát đâm đến từ Thần Phạt. Một v·ụ n·ổ lớn bạo phát đánh lui Đường Lưu Vũ về phía sau, những mảnh cột đá bắn tung tóe khắp nơi.

Cao Cần không quan tâm tình trạng của Đường Lưu Vũ thế nào. Hắn dùng hai tay nâng Thần Phạt đến ngang đầu, dòng chảy năng lượng trong cơ thể có sự biến động. Năng lực chuyển hóa thành năng lượng thuần bốc lên vô số điểm sáng. Trái ngược với Thiên Trảm là tích tụ năng lượng vào bản thân và trọng kiếm, Thăng Long sẽ giải phóng sức mạnh này ra bên ngoài cơ thể, sau đó dựa vào khả năng khống chế của bản thân và kiếm kỹ hóa nó thành một con rồng. Kỹ thuật này có độ khó cao hơn Thiên Trảm một bậc, tất nhiên tiêu hao cũng lớn hơn. Với tình trạng hiện tại của Cao Cần, e rằng sử dụng xong sẽ hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, bất kể hắn có nắm giữ đại chiêu thứ ba hay không cũng chẳng thi triển nổi nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận