Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 294: Chương 294: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (2)

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:29:11
Chương 294: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (2)

Đúng lúc này, một nhóm người Việt vừa từ tây Đại Nam di cư tới lướt qua khu ổ chuột, họ tò mò nhìn sang cảnh các cựu chiến binh, nông dân nước Mỹ bới rác tìm đồ ăn nhưng bị người dẫn đường vội vàng lôi kéo về hướng khác.

- Đấy là thành phần vượt biên b·ất h·ợp p·háp, tệ nạn, nghiện ngập, bị đuổi ra rìa xã hội rồi, đừng tiếp xúc, nguy hiểm lắm.

- Chính quyền dân chủ bảo vệ người dân, c·ách l·y họ ra ngoài.

Người của công ty môi giới giải thích lý do có những homel·ess, lấp liếm sự thật rằng rất nhiều công dân gốc Mỹ cũng là Homel·ess chứ không phải nhập cư b·ất h·ợp p·háp như họ nói dối.

Nếu những người Việt me tây này biết đang có một chính sách kỳ quặc là nhà cho công dân Mỹ có thể không xây đủ, cựu chiến binh ra đường bới rác nhưng nhất thiết phải làm ra đủ chỗ ở cho người nhập cư thì đã có nghi ngờ về lý do phải làm vậy.

Đáng tiếc, họ không hề nhận ra bí ẩn đằng sau câu chuyện “giấc mơ mỹ” ấy.

Trương Quốc Huy, một thành phần bất hảo trốn khỏi Tây Đại Nam để lên đường theo Mỹ sau khi nghe lời nói dối ấy liền tin tưởng ngay mà không hề nghi ngờ.

Với tâm lý thù địch với Đại Việt do người Pháp và Long Kiều nhồi nhét, Trương Quốc Huy tấm tắc khen:

- Quả là xứ xở thiên đường, cái gì cũng nghĩ cho dân, người ta dù sống dù c·hết cũng phải tìm cách trốn sang.

- Đến không khí cũng thơm như vậy, quả là mùi hương của tự do.

Trương Quốc Huy nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, bỗng mùi thum thủm từ bãi phân ven đường chạy xộc vào mũi buồn nôn muốn ói, dạ dày lồng lộn như có thủy triều muốn phun ra khỏi cổ.

Nhưng ngoài mặt, Huy vẫn không dám chê phân mỹ thối, đành phải bịt mũi chạy xồng xộc vào chỗ đăng ký làm công nhân trước cửa nhà xưởng thở dốc lấy hơi.

Ở đây, anh ta nhìn thấy nhiều người da đen, da vàng, da trắng đủ loại khoai tây, khoai ta, khoai tàu.

Huy cố nén cảm giác buồn nôn, đứng lại chờ tới lượt của mình, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn thấy cột khói khổng lồ nghi ngút từ nhà máy thuộc tập đoàn Link bay bổng, phiêu đãng liên tục vào bầu trời tuổi thơ của các em học sinh ngay bên cạnh.



Hắn không biết ai đưa ra cái thiết kế củ chuối xả khói công nghiệp gây u·ng t·hư, độc hại vào trường tiểu học nhưng biết bản thân cần phải giữ im lặng.

Rõ ràng rằng ở đây, nào có ai dám quan tâm đến việc xả khói, ngay cả con nít ba tuổi cũng biết tập đoàn tài phiệt mới là kẻ nắm quyền ở xứ này, mở mồm bị “cook” ngay.

Người môi giới chạy vội phía sau, dẫn Trương Quốc Huy tiến tới bàn đăng ký, hớn hở lấy ra một thư giới thiệu của công ty môi giới nhập cư “giấc mơ Mỹ”.

- Trương Quốc Huy, gốc á, bỏ học từ nhỏ, không có kinh nghiệm làm việc?

Nhân viên nhà máy liếc nhìn bản lý lịch “hạ đẳng” khóe miệng nhếch lên.

Bản thân nhân viên đăng ký cũng khá là hỏi chấm khi một người da vàng lại tìm cách lặn lội đến xứ “tự do” trả lương theo màu da làm gì.

Rõ ràng ở nơi nào thì cũng phải làm thì mới có ăn, tại sao cứ ảo tưởng há miệng chờ cứt chim và nước mưa rơi xuống?

Nhưng đó là quyền tự do, họ không quan tâm Trương Quốc Huy đến đây vì lý do gì, chỉ biết sẽ có thêm culi lao động khổ sai, như vậy đủ rồi.

Bởi vì hỏi bằng tiếng Anh, Trương Quốc Huy hoàn toàn nghe không hiểu, phải để cho nhân viên môi giới giải thích hộ:

- Đúng rồi, anh ta tuy thất học, bần tiện, hạ đẳng nhưng được cái đần độn, nghe lời.

- Có thể cho làm các công việc nặng nhọc, độc hại thế nào cũng được, chỉ cần no bụng.

Bởi vì trả lời bằng tiếng Anh, nhân viên môi giới hoàn toàn không sợ bị Huy biết được bản thân bị bán làm cu li hạ đẳng bậc nhất xứ Hoa Kỳ.

Thậm chí anh ta còn quay sang cười nói với Huy những lời dối trá.:



- Yên tâm, anh sẽ được nhận vào làm với việc nhẹ lương cao, ăn chơi thoải mái không phải nghĩ.

Huy cảm kích trong lòng, thầm tạ ơn chúa vì đã đưa anh tới giấc mơ Mỹ, nơi mà mọi người thật tốt bụng và thật thà, quan tâm giúp đỡ lẫn nhau.

- Ok, vậy thì đăng ký vào làm công nhân xúc than vào lò, mấy người trước bị u·ng t·hư phổi hết rồi, giờ tiện bổ sung luôn, lương thì cho khoảng hai ngàn đô một tháng, trừ đi chi phí ăn uống các thứ do công ty chi trả và thuế phí còn lại được khoảng sáu ngàn đô một năm.

[Thuế của Mỹ rất cao, có thể lên tới 50% thu nhập, mức sống đắt đỏ thì khỏi bàn, mức thu nhập cũng biến động rất lớn, người không bằng cấp hơn hai ngàn đô một tháng (khoảng 50 triệu/ tháng) là rất bình thường với thực tế, bạn nào không tin có thể tra cứu số liệu chính thống thu nhập theo nghề nghiệp, bằng cấp ở Mỹ.]

- Bây giờ ký vào giấy này, đồng thời nộp thêm năm mươi ngàn đô la khám tổng quát và chẩn đoán tâm thần.

Nhân viên nhà Máy đưa ra hai tấm bảng cùng một tờ hóa đơn đỏ năm mươi ngàn đô la dành cho chi phí khám chữa bệnh y tế.

Huy vẫn ngây thơ nhìn con số năm mươi ngàn đô la kia mà chẳng hiểu nó mang ý nghĩa gì cả, trước đó có người nhắc nhở y tế ở Mỹ đắt đỏ lắm nhưng anh ta không tin.

Ở trong suy nghĩ của Huy, nước Mỹ phải vĩ đại và tuyệt vời hơn Đại Việt.

Bất kỳ một người Việt nào đi vào bệnh viện ở Đại Việt khám bệnh sẽ chẳng bao giờ lo lắng đến việc bước ra cửa thành con nợ, phá sản vì chi phí rẻ đến mức không có ấn tượng.

Đại Việt còn như thế, chẳng lẽ sứ sở siêu tự do, siêu vĩ đại, siêu dân chủ như Hoa Kỳ lại không thể miễn phí y tế sao.

“Không thể nào y tế ở Mỹ lại đắt đỏ được, chắc chắn đều là do bọn láo toét nói càn, tao Trương Quốc Huy không bao giờ tin.”

Sự tự tin của Trương Quốc Huy chỉ kéo dài được ba giây:

- Anh Huy này, muốn làm việc ở Mỹ cần phải đóng năm mươi ngàn đô la để khám tổng quát.

- Ở xứ tự do này thì tính mạng quan trọng lắm, phải khám bệnh kỹ càng rồi công ty mới dám nhận.

- À mà năm mươi ngàn đô bên này bèo lắm, làm tí là đủ à, đừng có tiếc.



Khuôn mặt Trương Quốc Huy trở nên táo bón khi nghe đến một chuỗi dài những con số hóa đơn phải trả cho việc khám bệnh trước khi đi làm.

Tên môi giới tìm mọi cách lấp liếm, bảo vệ cho hệ thống hút máu mà tìm cách bào chữa rằng năm mươi ngàn đô la là một con số nhỏ.

Tất nhiên, bất kỳ người nào hiểu chuyện đều biết con số đó khủng kh·iếp thế nào nhưng không bao gồm Huy thất học.

Gã ta tưởng năm mươi ngàn đô là ít, gãi đầu giải thích:

- Ài, có năm mươi ngàn đô ấy mà, làm vài tiếng chắc đủ thôi, nhưng em lấy tiền đầu ra để đóng nữa, bán đất bán nhà ở Đại Việt mới đủ tiền sang Mỹ.

Người môi giới cũng hiểu điều này, trước đó họ đã dụ dỗ những người nhẹ dạ cả tin bị Long Kiều tẩy não bán sạch tài sản để xin nhập cư “giấc mơ Mỹ” làm gì còn đồng cắc lẻ nào trên người.

Nhưng hiển nhiên, người bình thường không thể hiểu được thế nào là tư bản, luôn có một hệ thống bóc lột từ chân đến đầu sẵn sàng chờ phục vụ.

Từ đằng sau, một nhóm xuất hiện với một bản hợp đồng cho vay:

- Thiếu tiền sao?

- Ký vào đây, chỉ cần trả lãi đều đặn hàng tháng một ngàn năm trăm đô mà thôi.

Đây chính là cơn ác mộng của người lao động.

Bạn không có bằng cấp, thu nhập thấp, phải đi vay, vỡ vợ, bán mình.

Bạn muốn học lấy bằng cấp, chi phí đại học cao, phải đi vay, bán mình.

Bạn muốn kinh doanh, phải có vốn, phải đi vay, bán mình.

Cho dù con đường nào thì chỉ cần đặt chân tới đế quốc tư bản thì phải thành con nợ của tài phiệt mới được phép sống.

Bình Luận

0 Thảo luận