Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 287: Chương 287: Đại Việt siêu cường (3)

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:29:06
Chương 287: Đại Việt siêu cường (3)

Tập đoàn Long Kiều của Trương Mỹ Lan lúc này mới nhận ra sự thật, cảm giác như lửa đốt sau đít vì dùng đầu ngón chân cũng biết ngày tàn của tài phiệt, bang hội Long Kiều sắp tới khi Anh – Pháp bỏ mặc.

Bà ta vừa chửi người Pháp khốn nạn, đâm sau lưng, vừa phải nhốn nháo bỏ số tiền lớn lên tàu chạy tới Mã Lai, Miến Điện bỏ trốn.

Đài Loan hiện tại đã là lãnh thổ của Nhật Bản nên chỉ có ngu mới chạy về Đài Loan.

Kẻ ngốc sẽ tin vào lời bốc phét “người Nhật thân thiện” mà từ chối nhìn vào sự thật về những n·ạn đ·ói và t·hảm s·át kinh hoàng nhưng Trương Mỹ Lan thì không đần như vậy.

Sự biến Đại Nam kết thúc nhẹ nhàng với kết quả Long Kiều bị người Pháp bán đứng, Đại Việt đẩy mạnh cải tạo lại bộ máy chính trị và nền kinh tế méo mó độc quyền.

Có lẽ họ sẽ đồng cảm với Nguyễn Vương lúc bị đưa lên đài hành hình.

Trên thực tế, hành động của Anh Quốc không hề gây bất ngờ cho bản thân Đại Việt.

- Phép thử hoàn thành, Anh Quốc quả nhiên không dám manh động vào thời điểm này.

- Chuẩn bị tiến hành cải tạo tổng thể trên toàn bộ lãnh thổ Đại Nam.

- Các bộ phận phối hợp với nhau, lấy kinh nghiệm từ các đợt cải cách ruộng đất ở Đại Việt và phía đông Đại Nam.

Trong phòng họp quen thuộc, Trần Tí bình tĩnh ra lệnh cho cấp dưới thực thi nhiệm vụ.

Không khí trong phòng cực kỳ háo hức, vì tất cả lãnh đạo cấp cao đều xác nhận chắc chắn đế quốc Anh – Pháp không dám khai chiến ở thời điểm này thông qua một số hành động “thử” mà Đại Việt vừa thực hiện.

Bản thân Long Kiều không có uy h·iếp quá lớn, quan trọng là đế quốc Anh ở phía sau.

Mặc dù Trần Tí đoán rằng nước Anh sẽ không dám khai chiến nhưng cần phải dùng các phép thử để biết rõ thái độ của đối phương nhằm đưa ra phương án ứng đối hợp lý nhất.

Trong trường hợp đế quốc Anh nổi điên khai chiến thì Đại Việt sẽ kích hoạt con bài “bắt tay với Đức” phát động c·hiến t·ranh toàn diện cùng lúc ở cả châu á lẫn châu âu.



Khi đó nước Anh có đủ sức thủ hòa hay không còn khó nói chư chưa bàn đến việc t·ấn c·ông.

Bàn cờ quốc gia không đơn giản theo kiểu muốn làm gì thì làm, mỗi một quyết định được đưa ra đều có thể ảnh hưởng đến mạng sống của hàng ngàn, hàng triệu người.

Và một khi xác định Anh – Pháp bỏ mặc Long Kiều thì Đại Việt có thể mạnh tay.

- Dựa theo thống kê, khoảng một trăm ngàn Long Kiều giàu nhất đang sở hữu khoảng 80% ngân hàng, 90% nhà máy, chi phối 70% các cơ sở sản xuất lúa gạo và thương mại bán lẻ ở tây Đại Nam.

- Gần ¾ ruộng đất nằm trong tay những thương nhân Long Kiều giàu có nhất.

- Phần lớn những tài sản đó đều có được thông qua các hành vi c·ướp đoạt và buôn gian bán lận nhưng để điều tra cụ thể ra chứng cứ trong thời gian ngắn là rất khó.

- Ngoài ra còn một số lượng không nhỏ việt gian bán nước, cam nguyện làm tay sai cho Long Kiều và tây dương.

- Tuy rằng bọn họ là người Việt nhưng linh hồn đã mục nát từ lâu.

Lê Trọng Tấn, chỉ huy lực lượng công an điều tra nêu ra những khó khăn trong vấn đề tây Đại Nam.

Không giống như trên phim, ngoài thực tế, những kẻ mưu mô xảo quyệt luôn núp bóng, ra vẻ hiền lành, thậm chí có kẻ còn đóng vai yêu nước nữa.

Ngược lai có kẻ làm ăn với Pháp nhưng trong trái tim vẫn luôn yêu nước, đây là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Nếu điều tra kẻ p·hản đ·ộng đơn giản như vậy thì Liên Xô đã không tự sụp đổ mà lính Mỹ còn không tốn cả một viên đạn.

Trần Tí gật đầu, ra lệnh chỉ đạo:

- Tình thế khó khăn phải dùng biện pháp phi thường, không thể để 90% tài sản nằm trong tay 0,1% dân số xảo quyệt lọc lừa được.

- Quốc hữu hóa toàn bộ các tài sản trọng yếu như nhà máy, xí nghiệp quốc phòng.



- Tập trung tất cả những đối tượng nguy hiểm vào khu vực cải tạo tư tưởng, giảm bớt ảnh hưởng của chiêu bài tẩy não phương tây.

- Cấm vĩnh viễn t·huốc p·hiện, m·a t·úy và rượu cồn, thực hiện chiến dịch càn quét tệ nạn, dọn dẹp bằng sạch nghiện ngập.

- Thực hiện cải cách ruộng đất, đưa ruộng đất về tay những người thực sự có nhu cầu làm nông, tránh đầu cơ tích trữ nâng giá.

- Các tài sản quốc hữu hóa, ruộng đất tịch thu sẽ được đăng ký vào danh sách bí mật, từ từ bài tra và bồi thường xứng đáng cho những người vô tội sau khi có kết quả.

Đây là việc làm cần kíp trong thời điểm chuyển tiếp chính trị nhằm cưỡng chế duy trì sản xuất ổn định.

Việc điều tra, bài trừ thành phần p·hản đ·ộng cần rất nhiều thời gian và toàn bộ nền kinh tế ở tây Đại Nam không thể ôm nhau chờ c·hết được.

- Đối với Long Kiều, thực hiện chính sách đăng ký công dân Đại Việt đối với những người tu chí làm ăn, muốn trở thành người Việt chính thống.

- Kẻ nào có tội thì trừng phạt đúng luật đối xử công bằng

- Đối với bộ phận không muốn trở thành người Việt nhưng thì tạo điều kiện cho họ di dời tới nơi ở mới.

Trần Tí vẫn luôn thi hành chính sách phân biệt rõ ràng giữa người Việt gốc Thiên Long và Long Kiều.

Bản chất khác biệt giữa hai nhóm người này nằm ở chỗ người Việt sẽ luôn tự nhận mình là người Việt còn Long Kiều mãi ngủ quên trong quá khứ của Thiên Long Quốc, tự xem người Việt là ngoại tộc.

Rất rõ ràng, nếu họ đã không muốn trở thành người Việt thì không nên miễn cưỡng làm gì.

Hà Anh Huy cẩn thận báo cáo:

- Lãnh tụ!

- Số người Long Kiều không muốn thừa nhận mình là người Việt rất nhiều, có thể lên tới hàng triệu người.



- Ngay cả bản thân người việt giàu có cũng muốn bỏ xứ đi theo tây dương tận hưởng cuộc sống “sung sướng”.

- Điều này có thể gây xói mòn dân số, tài sản.

Bởi vì thời gian dài bị tẩy não, rất nhiều người thuộc tầng lớp giàu có ở tây Đại Nam me tây cuồng Mỹ, sẽ tạo ra sụt giảm dân số trong thời gian ngắn tại đất Việt.

Tuy nhiên, Trần Tí không e ngại vấn đề này:

- Họ muốn đi thì cứ để mặc.

- Đại việt chúng ta hiện tại giàu có, thiếu một người không yếu, thừa một người không đói.

- Đồng thời tổ chức một lễ duyệt binh tại quảng trường Ba Đình, để nâng cao lòng tự hào về một siêu cường thế giới.

- Buỗi lễ duyệt binh sẽ là nhiệm vụ trọng tâm tiếp theo, cần phải đảm bảo để mỗi người dân cảm nhận được sức mạnh của siêu cường thế giới.

- Có thể nói, nó quyết định đến thành bại của tương lai đất nước, của cả một thế hệ.

Dân thường thực ra không có cảm nhận gì nhiều về quốc lực trong thời bình.

Một người bình thường cả đời có khi chưa thấy xe tăng thực tế lần nào, chẳng thể thấy được luyện kim, hóa chất, h·ạt n·hân, công nghệ vũ trụ là cái chi mô răng rứa.

Điều này dẫn đến những đế quốc tư bản thường hay dùng bài truyền thông làm thấp đi vị thế của những quốc gia khác sở hữu công nghệ cao mà không chú ý tới việc ứng dụng làm màu trong dân dụng.

Kiểu như không có bò kô bê là nước yếu, không mở casino là cùi bắp, lò nướng, điều hòa có trình độ kỹ thuật cao hơn t·ên l·ửa, điện h·ạt n·hân.

Và lúc này, cần phải thực hiện các cuộc duyệt binh quân sự để chứng minh uy thế để người dân hiểu rõ hơn sức mạnh của quốc gia, tránh bị truyền thông phương tây tẩy não, tự hủy thành quả mà cha ông để lại.

[Ví dụ Liên Xô có nhà máy điện nguyên tử đầu tiên, vệ tinh nhân tạo đầu tiên, người đầu tiên vào vũ trụ, bom khinh khí, laser…

Nhưng người dân hoàn toàn không hiểu những phát minh này, họ chỉ biết rằng hàng hóa, mẫu mã của phương tây nhìn đẹp mắt và truyền thông nói đại loại kiểu “nồi cơm điện vĩ đại hơn vệ tinh” nên bị lừa rằng khoa học của mình yếu hơn, tự đập phá hết tất cả những công nghệ đỉnh cao, sau đó phải mua lại với giá đắt gấp hàng ngàn lần.

Bởi vậy nên một quốc gia dù có khoa học kỹ thuật mạnh hơn nhưng bị truyền thông tẩy não, lừa gạt tự đầu hàng là chuyện có thể xảy ra ở thực tế.]

Bình Luận

0 Thảo luận