Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 283: Chương 283: Ba năm sau (3)

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:29:06
Chương 283: Ba năm sau (3)

“Trang Trại Thành Trọng trả lương ổn định, không khất nợ tiền công, chủ trương bổ sung máy móc thiết bị, cơ giới hóa nông nghiệp, là doanh nghiệp hoạt động tích cực theo định hướng quốc gia.

Dấu vết tài chính không có sự can thiệp của nước ngoài, mối quan hệ trong sạch, có thể tạo điều kiện hỗ trợ ngắn hạn.”

Thông tin này được gửi tới thủ đô Định Long, có một nhóm nhân viên thu thập thông tin và đưa thành báo cáo tới cho Trần Tí.

Trần Tí xem qua một chút, hơi gật đầu rồi bước ra buổi lễ khánh thành đường sắt Bắc Nam nối liền cả nước.

Công nhân đang giăng dây đỏ chúc mừng kỷ niệm ba năm “Đổi Mới” kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, đồng thời tuyên bố thắng lợi kế hoạch xây dựng hệ thống đường sắt toàn lãnh thổ Đại Việt.

Tất nhiên, công nhân nơi đây không hiểu cụ thể kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa là gì.

Đối với họ, “đổi mới” là tăng ca làm việc, kiếm nhiều tiền hơn, mỗi người có thể ra ngoài lấy tiền mua quần áo đẹp, bánh kẹo ngon.

Người thường thì không hiểu kinh tế, chính trị hay tư liệu sản xuất là cái chi chi cả, họ chỉ biết nhìn vào những gì cầm trên tay, mặc trên người để biết rằng mức sống đang tốt hơn trước kia.

- Xin chào quý vị và các bạn.

- Hôm nay là lễ kỷ niệm ba năm kể từ ngày đổi mới và cổ phần hóa.

- Sau ba năm phấn đấu, chúng ta đã cùng nhau hoàn thành thắng lợi sớm kế hoạch năm năm.

- Hôm nay, chúng ta xin được hân hạnh chào đón lãnh tụ có bài phát biểu trước khi khởi động đoàn tàu “siêu cường”.

Ngay sau lời của Mc, toàn bộ biển người náo động cuồng nhiệt đứng dậy, vỗ tay chúc mừng.

Mỗi người đều mặc trang phục công nhân lấm lem nhưng không thể ức chế nổi nụ cười trên mặt.

Đây là cách cảm ơn giản dị nhất mà người lao động dành cho Trần Tí sau khi được hưởng cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc, đất nước thái hòa hưng thịnh.

Trần Tí nhìn xuống người lao động, hơi giơ cánh tay cho mọi người tĩnh lặng trở lại.

- Tôi thật sự rất vui mừng!



- Không phải vì việc nhìn thấy đoàn tàu Bắc Nam chuẩn bị khởi hành mà bởi nhìn thấy nụ cười tươi sáng trên khuôn mặt lấm lem của mọi người.

- Tại sao ư, bởi vì tôi đã chán ngán cái cảnh người ta cho tôi nhìn thấy cảnh người lao động mặc áo vest tươm tất cứ như đi dự hội rồi.

- Họ thật sự nghĩ rằng tôi chưa bao giờ vào hầm mỏ bao giờ ư?

Biểu cảm buồn bực trong giọng nói của Trần Tí khiến người dân lao động bỗng chốc cười vang, cảm thấy thân thiết hơn bao giờ hết.

- Có một lần!

- Tôi đi thăm nhà máy gạch, trời nắng chang chang, lò nung gần đó như thiêu như đốt, tôi chỉ lướt qua một chút thôi cũng đã đổ mồ hôi đầm đìa.

- Ấy thế mà tội lại được nhìn thấy các nữ công nhân mặc áo dài chuẩn bị làm việc cả ngày trong lò gạch, họ đon đả nhẹ nhàng vuốt từng viên gạch còn dịu dàng hơn với chồng của mình.

- Thiết nghĩ chúng ta nên thẳng thắn hơn, không cần màu mè lòe loẹt t·ra t·ấn lẫn nhau làm gì.

Đây là một vấn nạn về chủ nghĩa hình thức, nhưng thay vì nghiêm túc phê phán thì Trần Tí lại sử dụng cách tiếp cận thú vị hơn là kể chuyện nhẹ nhàng.

Điều này khiến toàn thể công nhân cảm thấy thân thiết hơn, họ đã chán ngán những bài diễn thuyết nửa vời với phép ru ngủ tối thượng.

Họ sẽ vui lòng được nghe chúng trước khi ngủ chứ không phải vào sáng sớm đi làm.

- Tôi biết, các bạn đều là những người lao động vất vả, không phải thống qua sách báo mà bằng chính đôi mắt này.

- Các bạn sử dụng bàn tay chai sạn và khuôn mặt lấm lem để xây dựng nên đất nước này.

- Các bạn dùng mồ hôi của mình, tưới đẫm cho đất mẹ, mang ánh sáng hi vọng của đoàn tàu tới khắp quê hương đất nước.

- Tôi thành thật cảm ơn các bạn bằng những từ ngữ tôn kính nhất.

Trần Tí vừa nói vừa cúi người xuống, hành động đột ngột này khiến rất nhiều người bất ngờ.



Bởi vì Trần tí vừa là lãnh tụ, vừa làm hoàng đế, trong suốt cuộc đời cũng ít người nhìn thấy một vị vua cúi đầu chứ đừng nói cúi đầu trước nhiều người dân lao động thế này.

- Tôi cảm ơn mọi người vì đã để lại những tài sản quý báu cho con cháu ta sau này.

- Những đứa trẻ lớn lên sẽ phải trầm trồ kinh ngạc về thời kỳ mà những anh hùng lao động xây dựng nên đế quốc bằng hai bàn tay trắng, tò mò không hiểu bậc cha ông là chúng ta hiện nay đã sử dụng phép màu gì để đưa Đại Việt thành siêu cường thế giới.

- Chúng ta, tôi và các bạn đang cùng nhau góp sức xây nên lâu đài của sự thịnh vượng, thứ mà con cháu chúng ta sẽ tự hào đứng trên đỉnh với niềm kiêu hãnh tột bậc và thốt lên: “tự hào khi được sinh ra là người Việt”.

- Bằng tất cả những đức tính chân thành, tốt đẹp nhất của người Việt, tôi xin được đại diện tuyên bố với toàn dân rằng: chúng ta đang đứng ở đỉnh cao sức mạnh, kinh tế, vị thế, quyền lực chưa từng có trên trường quốc tế.

- Vì một Đại Việt siêu cường!

Khi nói câu cuối, Trần Tí giơ nắm đấm hô vang, làm kích động sục sôi dòng máu lạc hồng của muôn dân trăm họ.

Người người kích động giơ nắm đấm hô theo:

- Đại Việt siêu cường!

- Đại Việt siêu cường!

- Đại Việt siêu cường!

Từ công nhân, thương nhân, binh lính, thanh niên, người già cho đến kẻ bán hàng rong đều ngẩng đều với một trái tim nóng bỏng, nhiệt huyết hơn bao giờ hết.

Trần Tí mạnh mẽ phất tay:

- Để minh chứng cho thời khắc đáng nhớ này, đoàn tàu “siêu cường” từ Bắc vào Nam, khởi hành!

Theo lệnh của Trần Tí, một đoàn tàu khổng lồ ù ù nhả khói chuyển động từ từ.

Trên thân tàu lửa cắm đầy những lá cờ quốc kỳ nhà Trần, cờ đỏ sao vàng và cờ búa liềm chạy dọc theo đường ray, nơi mà dân chúng đứng vây quanh hay bên vẫy chào với những lá cờ cầm tay nhỏ hơn.

Tin tức về bài diễn thuyết và chuyến tàu “siêu cường” xuất hiện dồn dập trên các đài phát thanh, tới khắp hang cùng ngõ hẻm.

Và trong không khí náo nhiệt ấy, có một nơi không được náo nhiệt cho lắm.



- Ầm!

Cánh cửa phòng tối đóng sầm lại trong cái giật mình lạnh gáy của các tài phiệt ngồi trên một chiếc bàn sắt hình vuông.

Trên đầu họ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn tròn chao đảo qua lại.

Khung cảnh không giác gì một phòng thẩm vấn, khác biệt ở chỗ đóng vai t·ội p·hạm là những tài phiệt giàu có nổi tiếng trên đất Việt.

Trần Tí ngồi ở vị trí chủ vị, cười nói:

- Thế nào, các vị thấy bài diễn thuyết của tôi được chứ?

- Vì một Đại Việt siêu cường!

Các tài phiệt nghe lời này, cảm nhận họng súng lạnh băng của những mật vụ canh gác xung quanh, trong lòng càng thêm hoảng hốt.

- Đại… Đại Việt siêu cường!

Một vài người trả lời lý nhí, đơn giản vì trong lòng có “quỷ”.

Trần Tí giả vờ như không biết gì cả, nở một nụ cười xán lạn:

- Đúng chứ, tất cả chúng ta nên phấn đấu vì một Đại Việt siêu cường.

- Vậy ông Tâm, có thể giải thích cho chúng tôi biết quý ngài đây đã phấn đấu cho Đại Việt thế nào khi tuồn thép cho nước ngoài với giá rẻ?

- Với cả ông Thịnh đây, mục tiêu tiếp theo của ông là gì sau khi ăn chặn tiền lương của hai ngàn công nhân?

- Chị Dung, chị có thể giải thích một chút vì sao cổ phiếu công ty cao su rơi vào tay nước ngoài không?

- Rồi còn…

Từng tội trạng ghê người được đưa ra khiến các tài phiệt cúi thấp đầu run rẩy.

Như đã nói, con người không hoàn hảo, những k·ẻ g·ian manh, lọc lừa luôn luôn tồn tại.

Bình Luận

0 Thảo luận