Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 258: Chương 258: Burning Room (2)

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:28:43
Chương 258: Burning Room (2)

Nhưng Lê Kim Chiêu biết nếu phản đối tư tưởng của Burning Room thì sẽ bị cô lập, b·ạo l·ực tinh thần, mất đi cơ hội đi săn những cô gái xinh đẹp, múp rụp.

Đặc biệt là Olga, đôi mắt xanh dương đẹp mê hồn cùng dáng người nóng bỏng ngăn cản Lê Kim Chiêu mở miệng biện hộ cho chính quốc gia của mình.

Hồi mới gia nhập Burning Room, Lê Kim Chiêu từng trả lời một cách ngây thơ theo quan điểm đạo đức bình thường thì ngay lập tức bị cả nhóm xúm vào chê trách: Gia trưởng, cổ hủ, độc tài, phong kiến…

Một đống danh hiệu bị chụp mũ lên đầu, ngay cả những cô nàng Maria đang mập mờ cũng kiên quyết tuyệt giao nếu Lê Kim Chiêu vẫn giữ ý kiến cổ hủ.

Lúc đó, Lê Kim Chiêu rất sốc, anh không hiểu nhận thức bản thân của mình có vấn đề gì, định rời khỏi Burning Room để giữ lòng trung thành.

Nhưng rồi thời gian giần trôi, anh nhận ra mình không thể quên được những cô nàng xinh đẹp sẵn sàng phục vụ bất kỳ lúc nào và cũng chẳng có giới hạn đạo đức ở Burning Room.

Xã hội Đại Việt theo định hướng kinh tế xã hội chủ nghĩa không cho phép tồn gại gái m·ại d·âm tràn lan, cũng chẳng có tư tưởng thà khóc trong ô tô còn hơn cười sau xe đạp vì “đại gia” là khái niệm không tồn tại.

Dưới sự thống trị của Trần Tí, tình yêu trong lãnh thổ Đại Việt chỉ đơn thuần là tình yêu, không có khái niệm tình – tiền, chu cấp hỗn loạn mà phương tây tôn sùng.

Nhưng chính nó cũng tạo ra sự bức bối của tầng lớp thượng lưu, khá giả, điển hình là Lê Kim Chiêu vì khuyết điểm thiếu định hướng thị trường theo những người có tiền.

Nếu ở đế quốc tư bản, người giàu có và thành đạt như Lê Kim Chiêu chỉ cần ngoắc ngón tay là đủ khiến hàng chục người tranh nhau xun xoe, hầu hạ.

Lê Kim Chiêu không thể tận hưởng sự phục vụ như thượng đế ở nơi khác trên lãnh thổ Đại Việt, cuối cùng cũng phải trở lại Burning Room và chấp nhận tư tưởng quan hệ tình – tiền là “tự do” cần phải cổ vũ hơn.

Sau đó, Lê Kim Chiêu có thể thoải mái hưởng thụ những dịch vụ sa đọa ở Burning Room như một đại gia thực thụ, điều mà hắn không thể tận hưởng trong xã hội Đại Việt.

Vì vậy, Lê Kim Chiêu không muốn rời khỏi hay bị bài trừ ra ngoài Burning Room, hắn đã nghiện lối sống sa đọa nơi đây.

Nhưng để trái lương tâm chửi rủa chính sách cung cấp nhà ở giá rẻ cho người lao động thì vẫn hơi khó với Lê Kim Chiêu.



Đang lúc đắn đo suy nghĩ tìm cách trả lời sao cho vẹn cả đôi đường, đột nhiên, ánh đèn chớp lóa trên trần, tiếng nhạc xập xình biến hóa khác thường.

Chúng khiến suy nghĩ của Lê Kim Chiêu như bị đơ ra, mùi thuốc kích thích sộc vào mũi cũng góp phần làm t·ê l·iệt ý chí phản kháng.

Suy nghĩ độc lập của Lê Kim Chiêu dần b·ị đ·ánh mất, chỉ còn văng vẳng bên tai giọng nói ngọt ngào của gái đẹp và tiếng nhạc xập xình.

“Ừ thì kệ đi, cứ gật đầu bừa hùa theo.”

“Mất gì đâu!”

“Dù sao chỉ nói suông chứ không phải làm thật.”

Cuối cùng, Lê Kim Chiêu vẫn ậm ừ đồng ý cho qua chuyện dưới ảnh hưởng của thuốc tâm thần và ánh đèn thôi miên.

- Đúng đúng, nên để các đại gia tự do gom đất đầu tư xây biệt thư!

- Đúng rồi, việc phân phối công việc cũng thiếu tự do, vì sao phải đi làm chứ, tận hưởng thanh xuân ăn chơi sa đọa không thích sao?

- Tiền trong túi mình, mình thích mua t·huốc p·hiện hút thì mua, mắc gì lại cấm, quá thiếu tự do.

- Vì sao phải đi học, không có tự do, thích nghỉ học đi làm giang hồ có gì sai!

- Phụ nữ tại sao phải chăm lo con cái gia đình, không có tự do, toàn là gia trưởng, nam quyền, tại sao không đem quăng hết con cái vào trại mồ côi hoặc dứt hoát khỏi đẻ!

- Còn quyền tự do ngôn luận nữa, vì sao không được chửi nhà nước, không được chửi lãnh tụ, không được chửi anh hùng dân tộc, quá thiếu tự do.

Burning Room bắt đầu công việc thường ngày là trò chuyện về tư tưởng “tự do”.



Cũng không phải họ muốn đấu tranh gì cho “tự do” mà bởi hai chữ này giúp biện hộ cho những hành vi h·út t·huốc phiện, trao đổi tình tiền, ăn chơi sa đọa, phản bội tổ quốc, ham ăn lười làm, bỏ chồng vứt con…

Thậm chí ngay cả tư tưởng: “yêu nước là thiếu tự do, phải sẵn sàng phản bội tổ quốc vì lợi ích bản thân mới là người tự do” cũng được đưa ra cổ động.

“Tự do” này rất khác thường, nếu lộ ra ở bên ngoài chắc chắn sẽ gây chấn động bởi sự lệch lạc đến điên cuồng của nó.

Đáng tiếc, trong một môi trường khép kín, ngôn luận bị khống chế và cắn đủ các loại thuốc thần kinh thì rất khó để người thường đủ tỉnh táo tự nhận thức lại vấn đề.

Lê Kim chiêu ở trong phòng, mắt nhắm lờ đờ liên tục bị tẩy rửa bằng những tư tưởng như vậy.

Những khung cảnh nhập nhằng qua lại trước mắt anh ta.

Bộ não cố gắng tìm về tiềm thức cũ, nhớ lại lúc tuyên thệ trước lá cờ búa liềm, trước quốc kỳ Đại Việt.

Nhưng đầu óc của Lê Kim Chiêu cứ trĩu nặng dần, ký mức mơ hồ bị xoắn nát thành từng mảnh, làm sao cũng nhớ không được.

Lúc này, ông ta không suy nghĩ được gì cả, trong não giống như một đống rác bị xốc đi xốc lại hàng chục lần, hai chữ “tự do” dần dần được khắc vào thay thế cho những lý tưởng cao đẹp.

Và tất cả đang được Jeremy quan sát ở phòng bên cạnh với nụ cười khoái trá.

- Ha ha ha!

- Thí nghiệm đã thành công!

- Cho dù có là tầng lớp thượng lưu, được ăn học đầy đủ vẫn bị cải tạo tâm trí với combo thao túng bằng t·ình d·ục và tiền bạc, b·ạo l·ực tinh thần, nỗi sợ bị bỏ rơi, thuốc tâm thần, liệu pháp thôi miên.

- Có điều phương pháp này khá đắt nên chỉ dành cho một số lãnh đạo hoặc nhân vật quan trọng.



Trên thực tế, tất cả mọi thứ trong phòng đều là thiết kế của Jeremy nhằm thực nghiệm một phương pháp tẩy não đã được nghiên cứu từ lâu bằng nô lệ da đen, da đỏ ở Hoa Kỳ.

Các cô gái xinh đẹp hay đàn ông giàu có, địa vị đều là đối tượng nghiên cứu.

Đầu tiên, các cô gái sẽ bị thao túng bằng tiền bạc, họ buộc phải theo tư tưởng “tự do” để có tiền ăn chơi tiêu xài thoải mái, nếu không sẽ trở lại sự nghèo hèn, khó khăn cày cuốc cả năm không bằng ăn nằm một buổi.

Cánh đàn ông quyền lực sẽ bị thao túng bằng t·ình d·ục của những cô gái ở trên, dám phản đối “tự do” sẽ không được quan hệ với những cô gái xinh đẹp.

Nhưng như thế là chưa đủ.

Hai điều trên tạo thành một xã hội khép kín của Burning Room, nơi mà gái kiếm tiền, trai kiếm tình và môi giới với nhau bằng “tự do” để hợp thức hóa hành vi.

Tự những thành viên trong này sẽ tẩy não lẫn nhau vì nhu cầu lợi ích.

Tiếp đến là b·ạo l·ực tinh thần, cô lập, uy h·iếp lộ ảnh, tin tức dâm loạn, đe dọa đuổi khỏi Burning Room nếu dảm phản kháng, tạo ra tâm lý khủng hoảng vì sợ hãi bị bỏ rơi ở các n·ạn n·hân.

Không những thế, từng ngọn đèn, từng âm điệu trong phòng đều được nghiên cứu để tiến hành thôi miên làm tan rã khả năng tư duy của người trong phòng.

Khói thuốc trong phòng cũng tràn ngập Cocain, Heroin, LSD, Meamphetamine… giúp kiểm soát trí não con người.

Tất cả đều cộng dồn lại thành một lò thí nghiệm tẩy não kinh khủng, tiến hành từ từ mà n·ạn n·hân thậm chí còn không nhận ra tư tưởng của mình đang bị tẩy rửa từng ngày.

Ví dụ như Lê Kim Chiêu, từ một cán bộ trung thành với đảng và Đại Việt, nay đã bị nhồi nhét vào đầu một số tư tưởng phản bội bằng thí nghiệm cải tạo trí não và theo thời gian sẽ để lại hậu quả khôn lường.

Nếu một ngày kia, Lê Kim Chiêu làm nguyên thủ thì không bất ngờ khi gã ta sẽ biến Đại Việt thành ổ m·ại d·âm số một thế giới.

Một lời nói dối bị lặp đi lặp lại bên tai hàng ngàn, hàng triệu lần sẽ trở thành sự thực.

Nhưng Đại Việt sẽ để yên cho chuyện như vậy xảy ra sao?

Đáp án tất nhiên là không.

Bình Luận

0 Thảo luận