Cài đặt tùy chỉnh
Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
Chương 246: Chương 246: Chiến trường Đại Nam.
Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:28:36Chương 246: Chiến trường Đại Nam.
Ánh chiều tà loang lổ v·ết m·áu trôi nổi trên mặt đất chất đầy những cuộn thép gai trải rộng phong tỏa bốn phương tám hướng.
Gai nhọn sắc lạnh, thâm trầm như muốn nói với những người khách không mời mà đến rằng “cút đi, chủ nhà không chào đón quân xâm lược.
Bên cạnh những lớp lưới thép gai tầng tầng lớp lớp thì cũng có những mảnh đất hơi “khác thường” một chút.
Nếu là công binh chyên nghiệp chắc chắn sẽ tránh xa mấy chỗ này vì rất có thể bên dưới chôn đầy mìn, dẫm phát thăng thiên.
Nhưng đây chưa phải là tất cả.
Đằng sau vô số lưới thép gai cùng mìn là ba lớp chiến hào được xây dựng hoàn chỉnh từ hệ thống hầm trú ẩn, nhà vệ sinh dã chiến, bệ đứng, kho chứa đạn, bao cát, bê tông gia cố…
Đây mới chính là thứ khiến lũ giặc ngoại xâm choáng ngợp bởi thiết kế tinh vi, hoàn hảo của bộ đội Đại Việt.
Nếu nói chiến hào là một môn nghệ thuật thì chắc chắc Đại Việt sẽ là nơi sản sinh nhiều nghệ sĩ môn này nhất.
Khác với đám giặc Mãn Thanh vội vàng cắp đít xây chiến hào vội vã với nguồn lực ít ỏi, bộ đội Đại Việt đã xác định phải dùng chiến hào để đón đầu phòng thủ từ lâu và dồn lực lượng hoàn thiện trước khi binh lính tây dương tiến đến.
Địa điểm được lựa chọn là một nơi xa lạ mà quen thuộc.
Đó chính là khu vực đồi lối ra vào kề sát tam giác vàng.
Quen thuộc vì chắc ai cũng từng nghe tới khu này rồi.
Xa lạ vì ở thế giới này, tam giác vàng còn chưa được phát triển thành khu vực t·ội p·hạm hay t·huốc p·hiện mà chỉ đơn thuần là đồi núi thơ mộng, khỉ ho cò gáy.
Về lý do vì sao dựng chiến hào ở đây thì rất đơn giản, tỉnh Luông Pha Bang toàn đồi núi, tự mình đã trở thành một lá chắn thiên nhiên.
Trần Tí tin rằng chỉ huy Anh Pháp không ngốc tới mức cho lính châu âu, châu phi vào rừng mưa nhiệt đới chơi trò đuổi bắt với bộ đội Đại Việt.
Vậy nên khu vực nhỏ hẹp tam giác vàng là con đường tiến công khả dĩ nhất của tây dương.
Nhân tiện nói luôn, trường hợp chỉ huy Ánh Pháp bị ngáo thì Trần Tí sẽ vui lòng xua quân tây tiến ngay lập tức.
Và quả đúng như Trần Tí dự đoán.
Phía đối diện, tướng Nava cầm ống nhòm quan sát trận địa chiến hào của Đại Việt mà chỉ muốn quay đầu bỏ đi.
- F**k!
- Chúng nó điên rồi.
- Cái này không còn là mai rùa phòng thủ nữa.
- Phải gọi bằng cái tên tên tê tê- rùa – nhím tổng hợp thể mới đúng.
Nava hùng hổ cầm ống nhòm vứt mạnh xuống đất.
Với tư cách là một chỉ huy quân sự nổi tiếng của nước pháp, được vinh danh khắc tinh của các thuộc địa, Nava có niềm tự hào, kiêu ngạo của mình.
Ở trong mắt ông ta, bất kỳ một đất nước thuộc địa nhỏ bé nào đều yếu như cọng bún thiu, đụng phát là nát.
Nhưng đối mặt với Đại Việt hùng cường, tất cả những suy nghĩ lạc quan nhất cũng không thể giúp Nava vẽ ra một viễn cảnh chiến thắng chứ đừng nói tới chiến thắng dễ dàng.
Bởi vì con đường tiến quân dự tính đã bị trận địa chiến vào bịt kín không lối thoát.
Ông ta nhìn lại đằng sau, nơi mà các đội lính da đen, da trắng, da vàng lẫn lộn hỗn tạp với nhau, trang bị không đều và mệt mỏi đau ốm do phải đi đường xa xôi lại càng thêm tức giận:
- Chó c·hết thật, lũ Anh quần què, dùng lính thuộc địa để lừa bố mày.
Nava tức giận cũng dễ hiểu, Anh Pháp mang tiếng là liên minh chống Việt nhưng người Anh lại chơi chiêu bằng cách sử dụng quân đoàn thuộc địa “giá rẻ” thay thế cho lính châu âu đắt giá với số lượng tương đương.
Ở thời đại này, binh sĩ châu âu được trang bị v·ũ k·hí tốt và tinh nhuệ hơn nhiều nên đây có thể xem là một chiêu đâm sau lưng, chơi bẩn của Anh Quốc đối với người Pháp.
Nhưng Nava không thể chỉ trích Anh Quốc được, người Pháp đang còn muốn dựa vào người Anh để thôn tính tây Đại Nam.
Những sĩ quan phụ tá hỗ trợ của Nava cũng không dám nói gì nhiều, yên lặng cầm ống nhòm lên và cất đi, tối thiểu cũng đem bán sắt vụn được ít tiền đi chơi.
Đúng lúc này, một cô gái mặc trang phục truyền thống sườn xám của Mãn Thanh xuất hiện trong tầm mắt của Nava khiến ông ta mở cờ trong bụng.
Khuôn mặt u ám giãn ra hết cơ như gió xuân đập vào mồm.
- Madam Trương, chúng ta lại gặp mặt rồi!
- Đúng vậy, tôi không thể nào ngồi yên trong nhà và để mặc những anh hùng vượt biển cả xa xôi tới đây để giúp đỡ Đại Nam.
- Tôi ca ngợi sự vĩ đại, bác ái, nhân từ của các vị khi thương xót đến những tấm thân nhỏ bé hao gầy trước kẻ độc tài Đại Việt.
Trương Mỹ Lan không hổ là trùm nhà họ Trương, chỉ dùng vài lời đã khiến cho binh lính tây dương nghe thoải mái, mở cờ trong bụng.
Mặc dù ai cũng biết họ đặt chân đến mảnh đất Đại Nam này là để xâm lược, vơ vét tài nguyên nhưng nghe những lời dối trá này vẫn dễ chịu hơn nhiều so với kiểu: “ê, tụi xâm lược!”.
- Ha ha ha, Madam Trương quả nhiên biết chuyện, hiểu lễ nghĩa.
- Đúng vậy, và chúng tôi còn biết chuyện hơn nhiều.
Trương Mỹ Lan tủm tỉm cười, vỗ tay một tiếng.
Những nô lệ người Việt nhanh chóng khiêng ra những rương bạc óng ánh tiền mồ hôi nước mắt của người Việt trong khu vực Tây Đại Nam.
Bọn họ tuy rất thích bạc nhưng không dám nhìn nhiều vì như đã nói, người Việt tại Tây Đại Nam được xếp hạng công dân loại ba, dưới Long Kiều và người Pháp.
Tiền bạc là thứ xa vời đối với họ.
Những ngụm nước bọt nuốt ừng ực qua cuống họng khô khan chảy đầy mồ hôi khiến Nava phì cười.
Ông ta đủng đỉnh cầm vài thỏi bạc lên, vứt xuống dưới chân những nô lệ người Việt dưới ánh mắt kinh ngạc của họ.
- Nhìn cái gì, tây dương đại nhân cho thì lo mà quỳ xuống cảm ơn đi.
Trương Mỹ Lan quát mạnh khiến các nô lệ hơi ngỡ ngàng trong giây lát, sau đó tranh nhau giành giật bạc lẻ, quỳ lạy Nava.
Đây chính là điều mà Nava thích thú nhất, cảm giác những “con khỉ” bản xứ quỳ lạy dưới chân khiến ông ta lâng lâng nghĩ rằng bản thân như hoàng đế Napoleon mà chỉ trả giá có chút bạc lẻ.
Hài lòng với sự “biết điều” của người Long Kiều, Nava gật gù đắc chí:
- Madam Trương cứ yên tâm!
- Long Kiều sẽ nhận được sự bảo hộ của người Pháp trong việc phân phối t·huốc p·hiện và cai trị Đại Nam.
- Miễn là các cô vẫn tiếp tục hiểu chuyện như vậy.
Trương Mỹ Lan nhoẻn miệng cười, mục đích của cô ta đã đạt đến.
Trên thực tế, địa vị của Long Kiều rơi vào tình thế rất lúng túng khi Mãn Thanh suy yếu.
Mặc dù Nguyễn Vương đã cắt nhường các khu cảng cho Trương Mỹ Lan nhưng khi người Pháp tới thì những hiệp ước đấy chẳng khác nào giấy chùi đít.
Cái gì, định trông chờ vào Nguyễn Vương can đảm chống lại giặc Pháp để ủng hộ Trương Mỹ Lan sao?
Tiểu thuyết cũng không dám chém như vậy.
Bởi thế, Trương Mỹ Lan cần phải có biện pháp để duy trì quyền lực của mình.
Và lựa chọn của Trương Mỹ Lan là đầu quân cho Pháp.
Một mặt, bà ta thay Pháp tọng t·huốc p·hiện và rượu cồn vào mồm người Việt để kiếm tiền cho mẫu quốc.
Một mặt khác, bà ta cũng lén lút tổ chức các lực lượng giang hồ, bang phái với tính chất bán vũ trang để giữ lại sức tự vệ.
Cuối cùng, người Pháp nhận thấy việc bắt tay với Long Kiều để nô dịch người Việt dễ dàng hơn chống lại cả hai nên thỏa hiệp với nhau.
Kể từ đây, xiềng xích trên cổ người Việt đã nặng nay lại càng nặng thêm.
Những tiếng cười man rợ vang vọng khắp núi đồi, men theo cơn gió lạnh lẽo mùa đông tràn về các xóm nghèo đói khổ.
Ánh chiều tà loang lổ v·ết m·áu trôi nổi trên mặt đất chất đầy những cuộn thép gai trải rộng phong tỏa bốn phương tám hướng.
Gai nhọn sắc lạnh, thâm trầm như muốn nói với những người khách không mời mà đến rằng “cút đi, chủ nhà không chào đón quân xâm lược.
Bên cạnh những lớp lưới thép gai tầng tầng lớp lớp thì cũng có những mảnh đất hơi “khác thường” một chút.
Nếu là công binh chyên nghiệp chắc chắn sẽ tránh xa mấy chỗ này vì rất có thể bên dưới chôn đầy mìn, dẫm phát thăng thiên.
Nhưng đây chưa phải là tất cả.
Đằng sau vô số lưới thép gai cùng mìn là ba lớp chiến hào được xây dựng hoàn chỉnh từ hệ thống hầm trú ẩn, nhà vệ sinh dã chiến, bệ đứng, kho chứa đạn, bao cát, bê tông gia cố…
Đây mới chính là thứ khiến lũ giặc ngoại xâm choáng ngợp bởi thiết kế tinh vi, hoàn hảo của bộ đội Đại Việt.
Nếu nói chiến hào là một môn nghệ thuật thì chắc chắc Đại Việt sẽ là nơi sản sinh nhiều nghệ sĩ môn này nhất.
Khác với đám giặc Mãn Thanh vội vàng cắp đít xây chiến hào vội vã với nguồn lực ít ỏi, bộ đội Đại Việt đã xác định phải dùng chiến hào để đón đầu phòng thủ từ lâu và dồn lực lượng hoàn thiện trước khi binh lính tây dương tiến đến.
Địa điểm được lựa chọn là một nơi xa lạ mà quen thuộc.
Đó chính là khu vực đồi lối ra vào kề sát tam giác vàng.
Quen thuộc vì chắc ai cũng từng nghe tới khu này rồi.
Xa lạ vì ở thế giới này, tam giác vàng còn chưa được phát triển thành khu vực t·ội p·hạm hay t·huốc p·hiện mà chỉ đơn thuần là đồi núi thơ mộng, khỉ ho cò gáy.
Về lý do vì sao dựng chiến hào ở đây thì rất đơn giản, tỉnh Luông Pha Bang toàn đồi núi, tự mình đã trở thành một lá chắn thiên nhiên.
Trần Tí tin rằng chỉ huy Anh Pháp không ngốc tới mức cho lính châu âu, châu phi vào rừng mưa nhiệt đới chơi trò đuổi bắt với bộ đội Đại Việt.
Vậy nên khu vực nhỏ hẹp tam giác vàng là con đường tiến công khả dĩ nhất của tây dương.
Nhân tiện nói luôn, trường hợp chỉ huy Ánh Pháp bị ngáo thì Trần Tí sẽ vui lòng xua quân tây tiến ngay lập tức.
Và quả đúng như Trần Tí dự đoán.
Phía đối diện, tướng Nava cầm ống nhòm quan sát trận địa chiến hào của Đại Việt mà chỉ muốn quay đầu bỏ đi.
- F**k!
- Chúng nó điên rồi.
- Cái này không còn là mai rùa phòng thủ nữa.
- Phải gọi bằng cái tên tên tê tê- rùa – nhím tổng hợp thể mới đúng.
Nava hùng hổ cầm ống nhòm vứt mạnh xuống đất.
Với tư cách là một chỉ huy quân sự nổi tiếng của nước pháp, được vinh danh khắc tinh của các thuộc địa, Nava có niềm tự hào, kiêu ngạo của mình.
Ở trong mắt ông ta, bất kỳ một đất nước thuộc địa nhỏ bé nào đều yếu như cọng bún thiu, đụng phát là nát.
Nhưng đối mặt với Đại Việt hùng cường, tất cả những suy nghĩ lạc quan nhất cũng không thể giúp Nava vẽ ra một viễn cảnh chiến thắng chứ đừng nói tới chiến thắng dễ dàng.
Bởi vì con đường tiến quân dự tính đã bị trận địa chiến vào bịt kín không lối thoát.
Ông ta nhìn lại đằng sau, nơi mà các đội lính da đen, da trắng, da vàng lẫn lộn hỗn tạp với nhau, trang bị không đều và mệt mỏi đau ốm do phải đi đường xa xôi lại càng thêm tức giận:
- Chó c·hết thật, lũ Anh quần què, dùng lính thuộc địa để lừa bố mày.
Nava tức giận cũng dễ hiểu, Anh Pháp mang tiếng là liên minh chống Việt nhưng người Anh lại chơi chiêu bằng cách sử dụng quân đoàn thuộc địa “giá rẻ” thay thế cho lính châu âu đắt giá với số lượng tương đương.
Ở thời đại này, binh sĩ châu âu được trang bị v·ũ k·hí tốt và tinh nhuệ hơn nhiều nên đây có thể xem là một chiêu đâm sau lưng, chơi bẩn của Anh Quốc đối với người Pháp.
Nhưng Nava không thể chỉ trích Anh Quốc được, người Pháp đang còn muốn dựa vào người Anh để thôn tính tây Đại Nam.
Những sĩ quan phụ tá hỗ trợ của Nava cũng không dám nói gì nhiều, yên lặng cầm ống nhòm lên và cất đi, tối thiểu cũng đem bán sắt vụn được ít tiền đi chơi.
Đúng lúc này, một cô gái mặc trang phục truyền thống sườn xám của Mãn Thanh xuất hiện trong tầm mắt của Nava khiến ông ta mở cờ trong bụng.
Khuôn mặt u ám giãn ra hết cơ như gió xuân đập vào mồm.
- Madam Trương, chúng ta lại gặp mặt rồi!
- Đúng vậy, tôi không thể nào ngồi yên trong nhà và để mặc những anh hùng vượt biển cả xa xôi tới đây để giúp đỡ Đại Nam.
- Tôi ca ngợi sự vĩ đại, bác ái, nhân từ của các vị khi thương xót đến những tấm thân nhỏ bé hao gầy trước kẻ độc tài Đại Việt.
Trương Mỹ Lan không hổ là trùm nhà họ Trương, chỉ dùng vài lời đã khiến cho binh lính tây dương nghe thoải mái, mở cờ trong bụng.
Mặc dù ai cũng biết họ đặt chân đến mảnh đất Đại Nam này là để xâm lược, vơ vét tài nguyên nhưng nghe những lời dối trá này vẫn dễ chịu hơn nhiều so với kiểu: “ê, tụi xâm lược!”.
- Ha ha ha, Madam Trương quả nhiên biết chuyện, hiểu lễ nghĩa.
- Đúng vậy, và chúng tôi còn biết chuyện hơn nhiều.
Trương Mỹ Lan tủm tỉm cười, vỗ tay một tiếng.
Những nô lệ người Việt nhanh chóng khiêng ra những rương bạc óng ánh tiền mồ hôi nước mắt của người Việt trong khu vực Tây Đại Nam.
Bọn họ tuy rất thích bạc nhưng không dám nhìn nhiều vì như đã nói, người Việt tại Tây Đại Nam được xếp hạng công dân loại ba, dưới Long Kiều và người Pháp.
Tiền bạc là thứ xa vời đối với họ.
Những ngụm nước bọt nuốt ừng ực qua cuống họng khô khan chảy đầy mồ hôi khiến Nava phì cười.
Ông ta đủng đỉnh cầm vài thỏi bạc lên, vứt xuống dưới chân những nô lệ người Việt dưới ánh mắt kinh ngạc của họ.
- Nhìn cái gì, tây dương đại nhân cho thì lo mà quỳ xuống cảm ơn đi.
Trương Mỹ Lan quát mạnh khiến các nô lệ hơi ngỡ ngàng trong giây lát, sau đó tranh nhau giành giật bạc lẻ, quỳ lạy Nava.
Đây chính là điều mà Nava thích thú nhất, cảm giác những “con khỉ” bản xứ quỳ lạy dưới chân khiến ông ta lâng lâng nghĩ rằng bản thân như hoàng đế Napoleon mà chỉ trả giá có chút bạc lẻ.
Hài lòng với sự “biết điều” của người Long Kiều, Nava gật gù đắc chí:
- Madam Trương cứ yên tâm!
- Long Kiều sẽ nhận được sự bảo hộ của người Pháp trong việc phân phối t·huốc p·hiện và cai trị Đại Nam.
- Miễn là các cô vẫn tiếp tục hiểu chuyện như vậy.
Trương Mỹ Lan nhoẻn miệng cười, mục đích của cô ta đã đạt đến.
Trên thực tế, địa vị của Long Kiều rơi vào tình thế rất lúng túng khi Mãn Thanh suy yếu.
Mặc dù Nguyễn Vương đã cắt nhường các khu cảng cho Trương Mỹ Lan nhưng khi người Pháp tới thì những hiệp ước đấy chẳng khác nào giấy chùi đít.
Cái gì, định trông chờ vào Nguyễn Vương can đảm chống lại giặc Pháp để ủng hộ Trương Mỹ Lan sao?
Tiểu thuyết cũng không dám chém như vậy.
Bởi thế, Trương Mỹ Lan cần phải có biện pháp để duy trì quyền lực của mình.
Và lựa chọn của Trương Mỹ Lan là đầu quân cho Pháp.
Một mặt, bà ta thay Pháp tọng t·huốc p·hiện và rượu cồn vào mồm người Việt để kiếm tiền cho mẫu quốc.
Một mặt khác, bà ta cũng lén lút tổ chức các lực lượng giang hồ, bang phái với tính chất bán vũ trang để giữ lại sức tự vệ.
Cuối cùng, người Pháp nhận thấy việc bắt tay với Long Kiều để nô dịch người Việt dễ dàng hơn chống lại cả hai nên thỏa hiệp với nhau.
Kể từ đây, xiềng xích trên cổ người Việt đã nặng nay lại càng nặng thêm.
Những tiếng cười man rợ vang vọng khắp núi đồi, men theo cơn gió lạnh lẽo mùa đông tràn về các xóm nghèo đói khổ.
Gợi Ý Cho Bạn
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận