Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 107: Chương 107: Hoàng thân Kharus

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:26:48
Chương 107: Hoàng thân Kharus

Bất kể đám giặc khô máu đỏ có gào rú, chửi rủa như thế nào về sự lật lọng của Vệ Xá Nhân, ông ta vẫn chỉ đơn giản là để cho những nô lệ trong trại tập trung cầm lên v·ũ k·hí, sau đó quyết chiến “công bằng”.

Hoàng Trung Hải đứng ở trên cao nhìn thấy tất cả.

Những nô lệ ban đầu sợ hãi, nhu nhược đến cầm v·ũ k·hí cũng không vững nhưng đến khi đối mặt với uy h·iếp sinh tử, họ buộc phải nhấc thanh kiếm lên quá đầu của mình.

Ngược lại, bên phía quân giặc khô máu đỏ chỉ có tay không, lại vừa mới hao tốn sức lực cày cuốc làm việc, thiệt thòi đủ đường.

Ngay từ đầu, đây đã là cuộc chiến bất công, giống như cách mà q·uân đ·ội Khô Máu Đỏ tàn sát dân thường tay không tấc sắt.

Với ưu thế số lượng tuyệt đối và v·ũ k·hí trên tay, họ nhanh chóng g·iết sạch những tên giặc khô máu đỏ, để lại một nghĩa địa sặc mùi máu tanh.

Dù vậy, vẫn có một số n·ạn n·hân vì ám ảnh tâm lý quá lớn, quăng v·ũ k·hí ngồi khóc và bị đám giặc khô máu đỏ g·iết c·hết.

Những người này đã thuộc diện không thể cứu chữa, dù sau đó còn sống cũng đau khổ còn hơn c·hết.

- Vệ xá nhân, ông ta thật sự là máu lạnh, trao đổi vị trí giữa kẻ đi săn và con mồi, chủ nô và nô lệ để phá bỏ xiềng xích trong tâm hồn.

- Nhìn có vẻ vô tình, lạnh lùng nhưng lại cần thiết để nô lệ thu được cuộc sống mới.

- Điều mà bản thân mình không thể làm được.

Hoàng Trung Hải thở dài cảm thán.

Ông ta là tuýp người cẩn thận, chu đáo, cực kỳ hiếm khi phạm sai lầm.

Nhưng cũng bởi như thế, đối với các trường hợp đặc thù cần phải sử dụng biện pháp phá cách ra ngoài tưởng tượng thì ông ta không thể làm được.

Ông ta cũng không chê bai gì người khác dù có sự khác biệt.

Mỗi người một công việc, không nhất thiết phải xen vào chuyện người khác.

- Đi thôi, sáng mai công chiếm cửa khẩu Hoa Lư, dọn đường chờ quân chủ lực sang là vừa đẹp.

- Tiện thể hộ tống đưa những n·ạn n·hân người Việt trở về quê hương, không thể để họ ở lại nơi đất khách quê người được.

Hoàng Trung Hải nói với cấp dưới, quơ tay ra hiệu cho họ đi chuẩn bị những công việc cần thiết.



Các n·ạn n·hân người Việt không tham gia vào cuộc tắm máu tối hôm nay của Vệ Xá Nhân.

Họ chỉ mới được đưa sang Dưa Lạc một thời gian ngắn, chưa bị ảnh hưởng bởi những trò tẩy não.

Âu cũng là điều may mắn khi kịp thời được giải cứu trước khi chính thức rơi vào hố lửa.

Một buổi tối đẫm máu cứ thế trôi qua trong lặng lẽ.

Sáng hôm sau, nghĩa quân Tây Việt và quân hỗ trợ của Đại Việt bất ngờ nhận được một món quà đặc biệt đến từ ông trời.

Kharus, tướng quân phụ trách toàn bộ khu vực giáp giới với Đại Việt một mình cưỡi ngựa tới đây không hề phòng bị, tự mình đưa đầu vào rọ.

Người bắt được Kharus là một lính Đại Việt giỏi võ, đánh tay đôi và chiến thắng Kharus.

Theo lời kể lại, Kharus chỉ đi một mình, không có binh lính theo bảo vệ nên b·ị b·ắt.

Điều này khiến ban đầu mọi người không tin vì làm gì có tướng quân đánh lẻ một mình.

Nhưng sau khi tra hỏi thì mới biết được đối phương đúng là Kharus, thống lĩnh trên danh nghĩa của quân đoàn “Phạt Nam”.

- Ngươi nói ngươi là Kharus, một trong bốn tướng quân tối cao trong đế chế Dưa Lạc?

Hoàng Trung Hải đứng trước mặt Kharus, vẻ mặt thoáng qua sự kinh ngạc khó tả.

Ở đối diện, một chàng trai trẻ tuổi, mặc áo giáp dày cộm theo kiểu châu âu trung cổ, đang bị trói hai tay ra sau lưng.

Bởi vì áo giáp quá nặng, anh ta thậm chí không thể tự đứng lên hay di chuyển được khi tay bị trói, đúng nghĩa với cái tên quan tài di động.

Thời cổ đại, bên châu âu đa phần dùng q·uân đ·ội để trấn áp dân chúng hoặc dàn trận đánh “cho vui” nên rất chuộng lại giáp giày, nặng bởi nhìn nó đẹp và có lực uy h·iếp tinh thần dân đen.

Nhờ vào hàng hải phát triển, những bộ áp giáo đó được truyền sang châu á và được những công tử, thiếu gia trẻ tuổi chưa trải sự đời ưa chuộng.

Nhưng nó chỉ nên dùng để ngắm, còn mặc vào ra chiến trường thì không khác gì một chiếc quan tài di động vì quá nặng, giá trị chiến thuật cực kỳ kém.

Đây cũng là lý do không ai tháo áo giáp của anh ta ra bởi vì để yên như thế này càng dễ giam giữ hơn.

Anh ta chính là Kharus, tướng quân Dưa Lạc, một nhân vật cực kỳ quyền thế.



Ở Dưa Lạc, quân đoàn Khô Máu Đỏ độc tài cả quân sự lẫn chính trị nên một tướng lĩnh như Kharus có quyền lực giống hoàng đế của một khu tự trị tương đương với vài châu Đại Việt.

Trong khu vực này, Kharus nắm giữ mọi quyền sinh sát với hàng triệu dân, như vậy đủ hiểu tai to mặt lớn thế nào.

Cả Hoàng Trung Hải, Vệ Xá Nhân cùng hầu hết người bình thường đều tưởng rằng Kharus là một lão cáo già, mưu mô thủ đoạn chứ không ngờ lại trẻ thế này.

- Hừ, ta biết các ngươi không tin.

- Nhưng ta chính là Kharus, người thừa kế của quân đoàn Đại Hổ.

- Quân đoàn Phạt Nam là cái tên mà những kẻ khác đặt ra, không phải tên ban đầu tổ tiên trao cho ta.

- Vậy ngươi có gì làm bằng chứng không?

- Trên người ta có huy hiệu, ấn tín, ngoài ra khuôn mặt đẹp trai không tì vết này chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Hoàng Trung Hải nhìn thấy khuôn mặt bầm tím, ứ máu do bị h·ành h·ung của đối phương thì tự động che nửa câu sau, quay sang hỏi Vệ Xá Nhân:

- Ông thấy thế nào, liệu có phải Kharus thật hay không?

- Ta cũng không rõ.

Vệ xá nhân lắc đầu.

- Ai cũng biết Kharus thống trị vùng đất này nhưng chưa từng gặp mặt bao giờ.

- Hầu hết công việc đều do thuộc hạ đi làm thay vì lý do an toàn, đến nỗi trên toàn Dưa Lạc đều nghĩ rằng Kharus là một lão già mưu mô, s·ợ c·hết.

Kharus nghe nói tới đây liền giãy nảy:

- Cái gì, ai s·ợ c·hết?

- Ta còn lâu mới s·ợ c·hết, ta là Dưa Lạc đệ nhất dũng sĩ.

- Toàn là do thuộc hạ ngăn cản không cho ta ra ngoài xông pha trận mạc.

- Lần này ta quyết tâm mang theo mũ giáp đi ra một mình, xem ai có thể cản được ta.



Vừa nói, anh ta vừa muốn đứng dậy nhưng vì áo giáp quá nặng nên ngã bịch xuống đất, ê cả mông đít.

Rơi vào trong mắt của Hoàng Trung Hải và Vệ Xá Nhân thì đây là câu chuyện hoàn toàn khác.

Họ liếc mắt nhìn nhau, gật đầu một cái rồi đi ra ngoài.

- Ngươi nghĩ giống ta chứ?

- Ngươi cũng nghĩ như thế sao?

- Xem ra lần này chúng ta vô tình tìm được chiến cơ.

- Đúng vậy, làm gì có chuyện thuộc hạ hạn chế phạm vi hoạt động của tướng quân.

- Hơn nữa Kharus cũng chỉ là đứa trẻ, cách nói chuyện cũng rất hồn nhiên, làm sao có thể tạo ra những trại tập trung kinh khủng như thế này.

- Khả năng cao Kharus là một con rối bị lợi dụng, anh ta hoàn toàn không biết những chuyện mà quân đoàn khô máu đỏ đã làm với dân thường.

Nghe Hoàng Trung Hải phân tích, Vệ Xá Nhân cũng gật đầu đồng ý:

- Đế chế Dưa Lạc rất coi trọng huyết thống, cha truyền con nối.

- Kharus là con trai thừa kế hợp pháp của tướng lĩnh đế chế Dưa Lạc, dù rằng không đủ năng lực thì người ngoài cũng chẳng thể tranh c·ướp được.

- Vậy nên giả thuyết về việc có kẻ lợi dụng để biến Kharus thành con rối là chuyện hoàn toàn xảy ra.

- Trong trường hợp đó, nếu chúng ta có thể thuyết phục đối phương theo phe mình thì sẽ có một lượng lớn binh sĩ, gia tộc trung thành với Kharus chống lại Dưa Lạc.

- Nếu tận dụng tốt, chúng ta có thể đánh bại đế chế Dưa Lạc dễ dàng hơn rất nhiều.

Cả hai người cùng gật gù đồng ý.

Họ quyết định sẽ đưa Kharus tới Đại Việt gặp Trần Tí để Trần Tí quyết định với tư cách một vị vua.

Nhưng có một chuyện mà Hoàng Trung Hải chưa nói.

Kharus không những có tác dụng trong việc t·ấn c·ông Dưa Lạc nhất thời mà còn ảnh hưởng sâu xa đến chiến lược khống chế Dưa Lạc từ xa bằng một triều đình thân Việt.

Nên nhớ, Kharus là có huyết thống hoàng tộc, mang danh nghĩa hoàng thân của đế chế, lại còn nắm quyền kiểm soát q·uân đ·ội trên danh nghĩa.

Chỉ cần q·uân đ·ội Đại Việt trợ giúp thì những thứ vốn chỉ là danh hão kia sẽ có cơ hội thành sự thật.

Nhưng đó là câu chuyện sau này, hiện tại họ vẫn phải tập trung đánh hạ quân Dưa Lạc phòng thủ tại đằng sau cửa khẩu Hoa Lư trước khi bọn chúng phát hiện bị móc lốp.

Bình Luận

0 Thảo luận