Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 105: Chương 105: Nửa đêm ra mộ

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:26:48
Chương 105: Nửa đêm ra mộ

Gió đêm lạnh lẽo thổi réo rắt qua những tán cây rít gào.

Cái lạnh như cắt da cắt thịt thấu tận xương, khiến những tên lính Khô Máu Đỏ co ro một chỗ, hai tay ôm chặt lấy nhau, run như cầy sấy.

Nhưng những điều đó không là gì khi so với không khí u ám và âm trầm đến đáng sợ trên bãi sọ người.

Màu tối độc địa bao phủ dưới ảnh lửa lập lòe, yếu ớt, xung quanh vắng lặng đến nỗi côn trùng cũng không dám lên tiếng.

Trên bãi cát, Vệ Xá Nhân bắt tất cả những binh lính Khô Máu Đỏ phải ngồi đối diện trước xương sọ của n·ạn n·hân đang bị chôn dưới đất.

Cảm giác rùng rợn khi phải đối mặt với đầu lâu khiến nhiều kẻ mếu máo muốn khóc.

Nếu không phải sau gáy có thanh đao kề cổ thì chắc đã lựa chọn bỏ chạy từ lâu.

Trước kia, họ cũng từng đi qua bãi sọ người thường xuyên, thậm chí tòa nhà chỉ huy của tướng lĩnh còn nằm đối diện với bãi sọ người để “ha oai”.

Thời điểm đó, họ chẳng bao giờ cảm thấy nơi này có gì đáng sợ, thậm chí còn thường xuyên dùng các bộ xương làm trò tiêu khiển, thi can đảm bằng cách đi tiểu lên xương sọ.

Nhưng hiện tại thì khác, bọn họ sợ hãi vì biết rằng có người đứng ở đằng sau cầm những thanh đao sắc lạnh, sẵn sàng trả thù cho những n·ạn n·hân xấu số.

Tâm lý khủng hoảng cộng với bầu trời tối tăm khiến dũng khí của chúng về mo.

Ở cách một khoảng không xa, các n·ạn n·hân vừa được giải cứu trong trại tị nạn được tập trung ra để nhìn thấy cảnh này.

Một vài người tò mò nhìn về phía đám giặc Khô Máu Đỏ và không hiểu lý do vì sao chúng phải ngồi ở đó.

Phần lớn vẫn ngơ ngác như người mất hồn, không hề quan tâm đến bất kỳ chuyện gì xảy ra xung quanh.

Đây chính là di chứng sợ hãi trong tiềm thức mà đám giặc khô máu đỏ đã gieo rắc lên những n·ạn n·hân.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, họ sẽ phải mất hàng chục năm, thậm chí là cả đời người để khắc phục lại tổn thương tâm lý quá lớn này.

Vệ Xá Nhân quan sát kỹ càng mọi thứ, không nói lời nào nhưng đôi mắt tràn đầy cơ máu càng rét lạnh hơn.

Vợ con của ông ta đều đã b·ị b·ắt vào trại tập trung, tới hiện tại chẳng có chút manh mối nào để tìm kiếm.

Cứ nghĩ tới cảnh vợ con mình trở thành giống như vậy, ông ta lại không kìm được nỗi uất giận ở trong lòng.

Vệ Xá Nhân chậm rãi đi tới chỗ gần đám giặc Khô Máu Đỏ và nói:

- Các ngươi đáng lý phải c·hết!



Lời nói lạnh lùng cộng thêm lưỡi đao kề sau cổ khiến tất cả lạnh tóc gáy.

Chúng vội vàng xin tha:

- Đại nhân, tiểu nhân bị oan, tiểu nhân chỉ là tiểu tốt, làm theo lệnh mà thôi!

- Đại nhân, tiểu nhân thật sự muốn làm lại cuộc đời.

- Tiểu nhân là người Thiên Long Quốc, đại nhân!

- …

Cả đám nhao nhao tố khổ xin tha tội.

Chúng nói cứ như thể có người dí súng vào đầu ép chúng phải t·ra t·ấn, h·ành h·ạ các n·ạn n·hân vậy.

Trên thực tế, phần lớn binh sĩ Khô Máu Đỏ bị tẩy não từ nhỏ, lấy việc h·ành h·ạ, g·iết chóc làm niềm vui chứ chẳng ai ép buộc chúng cả.

Lũ cặn bã này tồn tại chỉ làm lãng phí ô xy của hành tinh.

Vệ Xá Nhân thừa biết suy nghĩ của những kẻ này, gằn giọng hét to:

- Im lặng!

- Đứa nào mở miệng kêu gào nữa thì ta ra lệnh chém c·hết t·ại c·hỗ.

- Oan, tụi mày kêu oan thì hay lắm, sao lúc các n·ạn n·hân bị hành hình, t·ra t·ấn dã man không chạy ra kêu oan?

- Tui bay xứng đáng có cơ hội làm lại cuộc đời sao, biến n·gười c·hết sống lại sao?

- Cũng đừng có nhắc Long Kiều nào ở đây, ta là người Dưa Lạc, một người Dưa Lạc bình thường chống lại bè lũ độc tài tụi bay.

Theo lời ông ta nói, những binh sĩ của nghĩa quân Tây Việt đè đao sát vào cổ hơn khiến chúng ngoan ngoãn câm mồm.

- Các ngươi đáng c·hết!

- Bây giờ, ở trước mặt các ngươi là n·ạn n·hân đã bị hành hình theo một trong những phương thức tàn ác nhất trong lịch sử nhân loại là chôn sống.

- Những n·ạn n·hân này đã phải chịu biết bao nhiêu khổ sở, các ngươi có từng tự hỏi chưa?

Vệ Xá Nhân quét mắt như ra đa liếc khắp nơi, tầm mắt tới đâu, đối phương sợ hãi rụt đầu tới đó.



- Nghe cho kỹ đây!

- Giờ ta cho các ngươi một cơ hội chuộc tội.

- Hãy mang hài cốt của những n·ạn n·hân lên mặt đất một cách tử tế, không được để mất đi dù chỉ một đoạn.

- Sau đó, đào chỗ để chôn cất họ.

- Chuộc lại tội nghiệt, ta sẽ tha mạng cho các ngươi.

- Nhưng chỉ giới hạn trong một canh giờ!

- Hết một canh giờ còn chưa làm xong thì ta sẽ tiễn các ngươi đi gặp chúa hết.

Đám lính Khô Máu Đỏ nghe thấy được tha mạng liền vui mừng hẳn lên.

Đến nỗi yêu cầu đào mộ chôn cất người khác tuy có hơi ghê rợn và cực nhọc nhưng so với m·ất m·ạng thì tốt hơn quá nhiều.

- Đứng dậy đi, cầm lấy xẻng và đào, lưu ý rằng số xẻng có giới hạn.

Vệ Xá Nhân chỉ đạo cho thuộc hạ cầm theo số xẻng ít hơn cần thiết.

Mục đích hiển nhiên là để đám giặc khô máu đỏ tự đánh nhau giành giật lấy xẻng.

Không có xẻng?

Vậy thì đào bằng tay.

Quả nhiên, với bản tính ích kỷ từ trong xương, đám giặc khô máu đỏ lao vào giành giật lấy từng cái xẻng một.

- Của tao, thằng cờ hó này, cút đi!

- Ta là tướng quân, chúng bay dám c·ướp c·ủa tao à?

- Tướng tướng cái bíp ấy, cút ra ngoài!

Bởi vì không có xẻng đồng nghĩa với nguy hiểm tính mạng, ai cũng không chịu nhường, đ·ánh đ·ập chí chóe ồn ào.

Bản thân Vệ Xá Nhân dung túng cho việc này, cười nhạt để yên cho mọi thứ tiếp diễn theo hướng b·ạo l·ực.

Thậm chí khi Vichake và một số sĩ quan có ý định dùng quyền uy xưa cũ để khống chế tình hình liền bị Vệ Xá Nhân phá đám.



- Các ngươi phải nghĩ cho kỹ, các ngươi đều là tù binh, không phân chia cao thấp, sang hèn.

- Những tướng lĩnh cao cao tại thượng, ăn trên ngồi trốc kia hiện tại không có quyền gì để ra lệnh cho các ngươi cả.

Đây là điểm chí mạng nhất phá vỡ mọi m·ưu đ·ồ của Vichake cùng các tướng lĩnh khác.

Vệ Xá Nhân chỉ nói hai câu đã khiến đám lính nhìn về các tướng lĩnh với ánh mắt khác.

Ngay lập tức, Vichake cùng thân tín bị đạp bay ra ngoài, ngã chổng vó lên trời.

Thậm chí còn bị dẫm mấy nhát vào mặt cho bõ ghét.

Chế độ độc tài một khi đã đánh mất quyền lực thì thậm chí đến ngay cả ăn xin cũng không bằng.

- Lũ khốn, chờ đó!

- Rồi sẽ biết tay ta.

Vichake b·ị đ·ánh đến sưng mặt sưng mũi nhưng chỉ dám lén nguyền rủa trong lòng.

Cảm giác cay cú khi bị những đứa vốn làm cu li cho mình đè đầu cưỡi cổ tràn ngập trong đầu.

Nhưng chẳng ai quan tâm đến lão ta.

Đám giặc khô máu đỏ hì hục dùng xẻng xúc đất để đưa những hài cốt lên đất, sắp xếp ngay ngắn, sau đó mới đào một ngôi mộ mới chỉnh tề vừa vặn với quan tài.

Một vài người không có xẻng bắt đầu nghĩ cách xử lý.

Có người giành giật, đánh c·ướp.

Có kẻ muốn hợp tác dùng chung.

Cũng có kẻ làm ngơ, tin tưởng rằng không ai dám g·iết mình.

Một giờ đồng hồ trôi qua rất mau chóng.

Chẳng mấy chốc, bãi sọ người đã tràn ngập những chiếc hố hình chữ nhật.

Dưới áp lực của t·ử v·ong, đám giặc Dưa Lạc trở thành những công nhân cần cù và chăm chỉ nhất, giống như cái cách mà họ dã làm với các n·ạn n·hân.

Nhưng cũng có những kẻ vì thiếu xẻng mà chẳng thể làm được việc hoặc cơ thể yếu ớt, phạm sai lầm.

Bất kể vì lý do gì, họ sẽ phải đối mặt với Vệ Xá Nhân.

Ở chỗ không ai nhìn thấy, Vệ Xá Nhân nở một nụ cười sặc mùi gian ác bước ra ngoài.

Bình Luận

0 Thảo luận