Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 98: Chương 98: Diệt chủng, phản nhân loại.

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:26:40
Chương 98: Diệt chủng, phản nhân loại.

Trên thực tế, quân đoàn Khô Máu Đỏ không tắm máu, uống thịt hàng ngày như trong truyền thuyết mà người dân đồn đại.

Dân chúng nói như vậy chỉ vì quá sợ hãi và ám ảnh.

Nhưng chúng là những kẻ khát máu, vô nhân tính thì đúng sự thật và thậm chí còn ác hơn so với truyền thuyết.

Quân đoàn Khô Máu Đỏ không tuyển lính trưởng thành, chúng sẽ b·ắt c·óc những đứa bé còn nhỏ tuổi và tiến hành huấn luyện bằng hình thức tẩy não.

Ở Dưa Lạc, trẻ em là tài sản của quốc gia, nơi đây không tồn tại những giá trị như tình thân, gia đình, tình yêu, tình vợ chồng, tình mẫu tử.

Những đứa trẻ sẽ được c·ướp khỏi tay bố mẹ.

Quân đội sẽ đứng ra huấn luyện từ nhỏ, truyền vào não tư tưởng người Dưa Lạc là chủng tộc thượng đẳng, mọi chủng tộc khác đều chỉ xứng đáng làm nô lệ cho chúng.

Quá tình huấn luyện cực kỳ hà khắc, luôn phải sẵn sàng làm tất cả mọi điều theo lệnh cấp trên, kể cả t·ự s·át.

Bất kỳ ai chần chừ hay hơi thắc mắc một chút đều là những thành phần tạp chủng, cần bị loại bỏ.

Giống như lúc này, trại huấn luyện vừa mới hoàn thành thanh lọc, có tới hơn hàng trăm đứa bé bị c·hết là những đứa “yếu đuối”.

Và việc chôn cất này cũng không phải làm mồ yên mả đẹp theo kiểu truyền thống mà tạo ra một cái hố lớn, vứt bừa xác xuống cho xong chuyện, đến ngay cả lấp đất cũng không thèm làm.

- Mẹ kiếp, đã sáu tuổi đầu rồi còn đòi mẹ, c·hết là đáng.

- Chủng tộc Dưa Lạc chúng ta không có những đứa bé yếu đuối như thế.

Tên thủ lĩnh nói về các n·ạn n·hân vừa bị thủ tiêu bằng dáng vẻ khinh miệt.

Sau đó, gã liền ra lệnh cho thuộc hạ:

- Dắt mấy đứa nhóc "đủ điều kiện tốt nghiệp" đi cùng chúng ta.

- Đợt viễn chinh lần này sẽ qua c·ướp quá châu Bình Phước, cho tụi nó thấy máu, g·iết người dần sẽ quen.

Theo hướng ngón tay chỉ là đội quân “Khô Máu Đỏ” dự bị với đứa bé nhỏ nhất bảy tuổi, lớn mười hai tuổi, mặc quân phục màu đỏ, trên tay cầm đao kiếm, khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc.

Đây là những thành viên ưu tú tốt nghiệp khóa huấn luyện “Khô Máu Đỏ” loại xuất sắc, vượt trội hơn những kẻ “tầm thường” sẽ bị cưỡng bức làm việc đến c·hết mà không có một đồng lương.



Dựa theo quỹ đạo tương lai thông thường, chúng sẽ tắm máu dân thường, sống cùng với những tiếng kêu rên thảm thiết, máu và lửa rồi trưởng thành những binh sĩ “Khô Máu Đỏ” thực thụ.

Nhưng họ không biết rằng, nơi bản thân sắp tới là Đại Việt, một quốc gia khác hẳn với đế chế Dưa Lạc khát máu và sẽ thay đổi toàn bộ cuộc sống của họ.

Tất cả bắt đầu khởi hành sang Bình Phước.

Họ không mang theo quá nhiều lương thực vì mục tiêu của họ là c·ướp, đốt, h·iếp, g·iết, thậm chí có thể biến những n·ạn n·hân của mình thành lương thực nếu cần.

Vượt qua núi rừng rậm rạp, Khô Máu Đỏ nhanh chóng tìm thấy những ngôi làng định cư gần khu vực biên giới.

Nhìn từ xa, có thể thấy những cột khói nghi ngút nơi bếp lò của những người vợ hiền đang chuẩn bị bữa ăn chờ người chồng thân thương của mình.

Trên cao, những chú chim hót líu lo ríu rít qua lại theo những cơn gió nhẹ lướt qua mặt cỏ đầy hoa thơm cỏ lạ.

Dưới tán hoa, một chú sóc con ngẩng đầu khi nhìn thấy mũi giày đỏ sậm như máu, kêu lên chít chít như một lời hỏi thăm.

Nhưng đáp lại chú sóc là một nhát kiếm lạnh lẽo vô tình, bổ làm đôi.

Nội tạng bay tứ tung, hình ảnh máu me phá tan khung ảnh yên bình của người dân nơi đây.

- Quân bay!

- Tiến vào làng, đàn ông thì g·iết, phụ nữ bắt về làm máy đẻ, c·ướp sạch tài sản!

- Hoan hô!

Quân đoàn Khô Máu Đỏ ở đằng sau hú lên sung sướng với những ánh mắt điên cuồng, khát máu và dâm tiện.

Chúng đang chờ đợi cảm giác sung sướng, đê mê mà việc hãm h·iếp con gái nhà lành mang lại.

Còn đội lính trẻ em "vừa tốt nghiệp" thì hưng phấn với cơ hội g·iết chóc, tắm máu dân thường.

Ở đế quốc Dưa Lạc, không tồn tại khái niệm vợ chồng bình thường mà chỉ có các trại tập trung bắt nhốt phụ nữ làm công cụ sinh đẻ và n·ô l·ệ t·ình d·ục.

Chỉ có những chiến binh Khô Máu Đỏ “cao quý” lập được chiến công như g·iết người, c·ướp b·óc thì mới được quyền giao phối, gieo giống.

Còn tiện dân sẽ phải làm việc quần quật như nô lệ với thù lao là một chén cháo trắng mỗi ngày.



Riêng quý tộc, lãnh đạo cấp cao với “huyết thống ưu tú” sẽ có hàng chục “máy đẻ” chuyên dụng để trải rộng huyết mạch.

Cách đối xử của đế chế Dưa Lạc với phụ nữ còn tệ hơn súc vật, ít nhất, súc vật sẽ không hiểu bản thân đang bị n·gược đ·ãi, cầm tù.

Vậy nên, đối với quân đoàn “Khô Máu Đỏ” việc hãm h·iếp phụ nữ là chuyện đương nhiên sẽ làm.

Đâu ai quan tâm đến suy nghĩ của súc vật.

Ánh nắng chói chang dần chuyển sang chiều tà đỏ như máu cùng những tiếng quạ kêu quanh quẩn trên bầu trời.

(nội dung chi tiết không miêu tả vì bị thiên đạo xóa bỏ.)

- Nhanh, phía trước có ánh lửa!

Trần Toản nằm sát trên lưng ngựa kiểu tư thế chạy nước rút, đằng sau là một đội khinh kỵ binh khoảng hai trăm người đang vội vàng di chuyển trên con đường lầy lội.

Thông thường, kỵ binh sẽ không chạy nhanh trên địa hình như vậy vì có thể dẫn đến trượt chân, ngã ngựa nhưng vì Trần Toản quá gấp nên mặc kệ.

Dù vậy, khi đến nơi thì mọi thứ đã muộn.

Ngôi làng yên bình, xinh đẹp ngày nào giờ chỉ là vùng đất c·hết.

Xác người nằm la liệt trên đất với những thảm trạng mà không thể miêu tả được bằng ngôn ngữ bình thường.

Cho dù là những người lính tinh nhuệ chinh chiến nhiều năm trên sa trường cũng không thể nào bình tĩnh được, mặt tái mét, lấy tay che miệng và cố nén cảm giác buồn nôn.

Trần Toản bước xuống ngựa, bước đi thẫn thờ về phía trước, đôi mắt ngấn lệ không biết từ lúc nào.

Đột nhiên, cả người anh bất lực quỳ xuống, chống tay trên đất:

- Xin lỗi, Toản tới muộn rồi!

Đôi môi anh mím chặt, nước mắt lã chã rơi xuống cùng sự run rẩy hai bả vai.

Cảm giác như sự bất lực đến tận cùng của một người lính rắn rỏi, phải gục ngã trước cảm giác đau đớn trong lòng.

Đúng lúc này, một cậu nhóc tầm bảy tuổi khóc thút thít xuất hiện với những tấm vải rách trên tay.



Những tấm vải rách được cậu nhóc dùng để che đi phần hạ thể t·rần t·ruồng của phụ nữ b·ị h·ãm h·iếp.

Cho dù đ·ã c·hết, cũng cần dành sự tôn trọng nhất định với t·hi t·hể của các n·ạn n·hân.

Nhìn thấy Trần Toản và các binh lính nhà Trần, cậu nhóc giật mình hốt hoảng bỏ chạy theo phản xạ.

Không thể trách cậu ấy được vì bộ não bé nhỏ lúc bảy tuổi không thể nào đủ tỉnh táo để phân biệt sự khác nhau giữa hai đội quân thông qua ngoại hình.

Ở trong cái đầu bé xíu ấy, những kẻ cầm v·ũ k·hí, áo giáp đã phá hủy làng của cậu bé, g·iết tất cả mọi người và bắt đi cô, dì, chị em đi đâu chưa ai biết rõ.

Bất chấp ở phía sau Trần Toản gọi lại, cậu bé vẫn bỏ chạy không ngừng.

Nhưng một cậu nhóc loắt choắt làm sao mà vượt qua được tốc độ của người trưởng thành.

Cậu bé dễ dàng b·ị b·ắt lại bởi bàn tay của Trần Toản.

Đập vào mắt anh là một khuôn mặt kiên cường, đôi mắt sáng rực không có một chút e sợ.

- Quân man rợ, đồ g·iết người!

Cậu bé chửi thẳng mặt nhưng không làm Trần Toản khó chịu hay tức giận, chỉ có cảm giác áy náy:

- Xin lỗi, anh tới chậm!

Thấy cậu bé còn không hiểu, một người lính giải thích:

- Bọn anh là q·uân đ·ội nhà Trần, người bảo vệ bọn em.

- Người trước mặt em chính là chỉ huy của bọn anh.

- Bọn anh đã gấp rút lên đường không quản ngày đêm rồi nhưng vẫn đến chậm một bước.

Nghe tới đây, cậu nhóc giống như tìm được xả hơi, bật khóc nức nở.

Bởi vì cậu nhóc từng nghe thôn trưởng nói q·uân đ·ội nhà Trần là người tốt, bắt hết những kẻ xấu xa và phân chia ruộng đất cho dân chúng, họ sẽ giúp dân.

- Tại sao các anh không đến sớm hơn?

- Mọi người b·ị b·ắt đi hết rồi, chỉ còn một mình em thôi.

- Bây giờ mới tới để làm gì?

Bình Luận

0 Thảo luận