Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Biến Thiên 2 - Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới

Chương 70: Chương 70: Tiến về Sài Gòn

Ngày cập nhật : 2024-11-10 14:26:17
Chương 70: Tiến về Sài Gòn

- Bẩm bệ hạ, bang hội thì đương nhiên là cai trị theo kiểu giang hồ rồi.

- Bọn họ ưa thích sử dụng luật của giang hồ, tất cả quyền sinh sát nằm trong tay bang chủ và “nghĩa khí” luật pháp không có tác dụng gì ở đây cả.

- Công việc chủ yếu của chúng là thu tiền bảo kê, độc quyền bốc dỡ hàng nhờ chính sách cấm dân Việt buôn bán của triều đình, chăn dắt g·ái đ·iếm, buôn bán t·huốc p·hiện.

- Thông qua đó, kiểm soát giá cả ở đất Việt theo chỉ đạo từ thiên Long Quốc.

- Có lần ở Sài Gòn xuất hiện nạn h·ạn h·án, quý tộc Thiên Long Quốc đoán trước sẽ có n·ạn đ·ói liền thông qua bang hội chỉ đạo cho các cửa tiệm lương thực đồng loạt ém hàng đầu cơ, dừng bán gạo.

- Sau đó, quả thật n·ạn đ·ói đã tới, mặc dù thấy rất nhiều người đói c·hết la liệt nhưng tiểu dân vẫn phải để gạo mốc trong kho cho lợn ăn chứ không được đem ra cứu đói vì bang hội bắt phải làm thế.

- Ngoài ra, các bang hội còn thông qua thương nhân Thiên Long Quốc độc quyền chế tạo v·ũ k·hí, bao thầu, đầu cơ ruộng đất, chiếm trọn gói thầu xây dựng đường xá bằng những khoản tiền hối lộ khổng lồ.

Lý Diệu đang nói thì bị Trần Tí cắt ngang:

- Cái gì, nhà Hồ để Thiên Long Quốc nắm giữ độc quyền chế tạo v·ũ k·hí?

- Lại còn để chúng thâu tóm ruộng đất để đầu cơ, không sợ ép dân tạo phản sao?

Trần Tí bật dậy một cách kinh ngạc, vì đây không đơn thuần là ngu xuẩn nữa mà giống như tự dí súng vào đầu t·ự s·át vậy.

- Chuyện này có thật không?

Trần Tí hỏi lại lần nữa vì đây quả thực là tin động trời mà ngay cả Mật Viện cũng không biết được.

- Thiên chân vạn xác.



- Trên thực tế, người biết được việc này không nhiều.

- Thiên Long Quốc ngầm hỗ trợ cho các gia tộc họ Cao, họ Trương, họ Phạm, vốn là người Việt chính gốc đứng ra thao túng, nắm giữ hầu hết ruộng đất của triều đình nhà Hồ.

- Dân có cơm ăn hay không là phải xem sắc mặt của các gia tộc lớn, mà các gia tộc đó lại thần phục Thiên Long Quốc từ lâu.

- Ngay cả súng ống, pháo của thừa tướng đại nhân cũng bị cản trở vì thương nhân Thiên Long Quốc không muốn chế tạo hỏa khí cho nhà Hồ nên mua chuộc tướng lĩnh cổ xúy sử dụng v·ũ k·hí lạnh.

- Tiểu nhân cũng vì có giá trị lợi dụng, vô tình nghe được một vài tin tức cơ mật thì mới biết hóa ra nhiều gia tộc lớn, quan lại đã sớm làm chó săn cho Thiên Long Quốc.

Sau khi nghe rõ nguồn cơn mọi việc, Trần tí mới nhận ra thực tế ở thế giới này còn nghiêm trọng hơn nhiều so với ghi chép trong lịch sử.

Hoặc có thể đã xảy ra nhưng lịch sử không ghi chép để lấp liếm cho các bậc “hiền quân” cái đó thì chẳng ai biết được.

Nhưng có một điểm chắc chắn là Trần Tí sắp phải đối mặt là các gia tộc quyền thế liên hợp với ngoại bang muốn ngầm xâm lược Đại Việt bằng kinh tế, mua chuộc quan lại.

- Thảo nào cứ thấy q·uân đ·ội nhà Hồ kỳ quặc thế nào ấy, yếu nhớt như cọng bún thiu.

- Hóa ra là bị ngoại bang khống chế, mua chuộc.

Thế giới này đang nằm ở thời điểm những năm giữa thế kỷ mười lăm so với Trái Đất nhưng trình độ hàng hải và công nghệ, v·ũ k·hí đã tiến gần tới cuối thế kỷ mười tám do nhiều thế lực chạy đua vũ trang với nhau, thậm chí tại tây dương đã tới giai đoạn thế kỷ mười chín.

Việc tự hủy hỏa khí, tôn sùng v·ũ k·hí lạnh là một chuyện cực kỳ sai lầm mà ai cũng biết, nó do các Thiên Long Nhân kết hợp với quý tộc thân phương bắc cố ý tạo ra để làm dân Việt yếu đi, dễ bề cai trị.

Sau đó, Trần Tí cho Lý Diệu về nghỉ ngơi, bản thân thì cùng với trợ lý Hồng đàm đạo đến sáng để tìm cách giải quyết vấn đề phức tạp này.

Bởi vì mối nguy hiểm từ lũ việt gian bán nước và Thiên Long Quốc còn hơn xa mười lần Hồ Mị Ly.



Hồ Mị Ly cùng lắm thì chỉ làm cho dân Việt khổ thôi nhưng nếu để đám Thiên Long Nhân thao túng thành công thì chúng sẽ tiến hành ngầm d·iệt c·hủng người Việt.

Lại là một đêm thức trắng trước khi tiến về Sài Gòn.

Sáng hôm sau, Trần Tí chính thức ra lệnh lực lượng chủ lực tiến về Sài Gòn.

Lần này, anh không để q·uân đ·ội đóng bên ngoài mà tràn vào thành để tiến hành kiểm soát an ninh trật tự.

Sài Gòn không giống những thành nhỏ khác, các thành phần bên trong phức tạp, rắc rối, đã thế lại còn ngầm chất chứa không biết bao nhiêu thế lực p·hản đ·ộng, đặc biệt là gián điệp Thiên Long Quốc.

Không nắm vũ lực tuyệt đối mà đi vào tòa thành hoa lệ này sẽ chỉ có nhận lấy hoa tang và phải rơi lệ.

Đoàn quân trùng trùng điệp điệp đi qua cầu và tiến vào địa phận kinh đô Sài Gòn.

Khi gần tới nơi, thám báo gặp được tướng lĩnh đầu hàng của nhà Hồ liền quay về báo:

- Báo!

- Phía trước có người tự xưng là tướng quân Dương Minh Văn trấn thủ thành Sài Gòn, mang theo một ngàn binh lính mở cửa thành, quỳ hai bên đường xin đầu hàng.

Trần Tí híp mắt một chút, cầm ống nhòm quan sát, quả nhiên cửa thành đã mở toang, những lá cờ của quân Hồ trên tường thành cũng bị tháo xuống và thay vào đó là quốc kỳ nhà Trần.

Số lượng nhiều như vậy chắc chắn không thể làm gấp trong ngắn hạn, trong thành Sài Gòn đã có nhiều người muốn đầu hàng từ sớm chứ không phải vì Hồ Mị Ly rút chạy mà đầu hàng.

- Toàn quân dừng lại tại chỗ!

- Cử thám báo vào điều tra kỹ lưỡng, đề phòng kẻ địch bố trí mai phục.



Mặc dù đã biết trước tiền căn hậu quả nhưng Trần Tí không chủ quan cho q·uân đ·ội vào thành ngay mà chỉ huy theo đúng chiến thuật.

Trải qua nhiều ngày thực tiễn ngoài sa trường, hiện tại Trần Tí đã có thể tự mình chỉ huy q·uân đ·ội mà không cần Trần Chân hỗ trợ quá nhiều.

Các binh sĩ cũng ngày càng tin tưởng vị vua của họ hơn sau nhiều trận chiến liên tục thắng lợi.

Lông cánh đã bắt đầu đầy đủ, Trần Tí cũng muốn rục rịch lộ ra răng nanh của mình.

Một canh giờ sau, binh lính trinh sát trở về báo cáo an toàn, Trần tí liền vào trong xe ngựa có khung sắt bảo vệ rồi ra lệnh:

- Vào thành!

Trong phim kiếm hiệp tàu hay có cảnh hoàng đế, công chúa lò mặt ra nhìn hai bên đường như kiểu dân quê lên tỉnh.

Trên thực tế, đó chỉ là phim ảnh để hợp lý hóa các tình huống “tình cờ gặp gỡ” giữa vua, hoàng tử với cô nàng lọ lem nào đó.

Việc xuất hành rầm rộ khác hẳn với bí mật vi hành, cái thứ nhất sẽ dẫn theo rất nhiều cơ hội bố trí á·m s·át nên lò đầu ra ngoài tương đương kiểu kêu gào “bắn tao đi, bắn tao đi, tao đang muốn c·hết đây, sát thủ đâu ra bắn tao đi”.

Đó là còn chưa tính đến tình hình phức tạp tại Sài Gòn nên Trần Tí hành động như thế này mới đúng.

Trong suốt chuyến đi, vì an toàn nên Trần Tí không lộ mặt ra bên ngoài, nhưng chỉ thông qua tiếng nói cũng biết có rất nhiều người dân đứng hai bên vẫy cờ chào đón.

Về phần mặt mũi thì khá là ô sờ kê nhưng họ thực sự tự nguyện chào đón hay do một số thế lực ngầm chỉ thị thì còn phải chờ Mật Viện điều tra sau.

Sau khi vào thành, địa điểm đầu tiên Trần Tí muốn đi tới không phải kho bạc cất giấu kho báu hay ngai vàng trống rỗng của Hồ Mị Ly mà chính là Thư Các, nơi lưu trữ toàn bộ văn hiến quan trọng của triều đình nhà Hồ.

Anh đi vào trong, nhìn thấy toàn bộ sách, giấy hầu như còn nguyên, không được vận chuyển đi thì chỉ biết thở dài:

- Tri thức là gốc rễ của quốc gia.

- Vậy mà đám người này chỉ lo vơ vét vàng bạc, của cái mà không chịu mang đi tài sản quý giá nhất của một đất nước.

Bình Luận

0 Thảo luận